Nói chính x/á/c thì không phải một tấm, mà là cả một bộ ảnh.
Chỉ là tấm đó đặc biệt viral, hầu như mọi video và đường link đều dùng nó để câu view.
Trong ảnh, Trịnh Hải ngồi dựa tường hút th/uốc.
Hậu cảnh hỗn lo/ạn được làm mờ, khiến gương mặt điển trai vốn có của anh ta càng tỏa ra vẻ u uất, bê tha đến ngạt thở.
Ngay cả tôi - một thằng đàn ông - nhìn cũng phải thừa nhận: thằng khốn này thoạt nhìn đúng chất nam chính ngôn tình.
Bê bối, đa tình, cao lớn, phong trần đẹp trai, giàu có.
Ngoài tấm ảnh hút th/uốc gây bão, còn có ảnh Trịnh Hải ôm x/á/c vợ - Lâm Hiểu Nhi - gào thét sau khi cô nhảy lầu.
Những bức ảnh cưới rạng rỡ, khoảnh khắc chụp ảnh tình cảm thường ngày cũng bị đào lên.
X/á/c Lâm Hiểu Nhi đến giờ vẫn được ướp lạnh tại nhà, giai thoại "gã chồng thủy chung ôm x/á/c vợ đợi h/ồn về" lan truyền chóng mặt.
Độ hot của Trịnh Hải bùng n/ổ, lượng tương tác khủng khiếp khiến các tiểu sinh lưu lượng cũng phải chào thua.
Giá bất động sản khu chung cư Hạnh Phúc cũng leo thang chóng mặt.
Cảnh sát Trần cuối cùng cũng chịu hồi âm.
Nhưng thẳng thừng hỏi một câu: "Ai chụp những tấm ảnh đó?"
Tôi suýt giơ hai tay qua màn hình: "Không phải em, thật sự không phải em!"
Cảnh sát Trần: "Hiện tôi không đảm nhiệm vụ này, không tiện điều tra. Cậu quen khu đó rồi, tự xử đi."
Kết thúc cuộc gọi, anh ta còn ném thêm câu: "Lần này đáng tin cậy hơn đi đấy!"
Má tôi nóng bừng, lập tức hỏi thăm trong group.
Góc chụp tấm ảnh hút th/uốc rõ ràng là từ vị trí của hội ăn dưa chúng tôi hôm đó.
Nhưng hôm ấy có cả chục người.
Cả chục cái điện thoại chĩa ra.
Bực mình, tôi bỏ luôn giọng điệu khách sáo: "Ai mà chụp hay thế nhỉ? Lần sau chụp giúp tôi vài kiểu free nhé?"
"Một thằng khốn nạn, giờ thành ông chồng mẫu mực rồi!"
"Suốt ngày "vọng thê vọng thê", sao không kể vợ anh ta ch*t thế nào?"
May mà mọi người trong group khá dễ tính, không ai bắt bẻ giọng điệu của tôi.
Dì Trần lên tiếng trước: "Tuyệt đối không phải tôi."
Các thành viên khác đồng loạt hưởng ứng.
“+1”
"+1"
“+1”
Tôi cố nhớ lại tình huống hôm đó, dường như tất cả đều giơ điện thoại chụp.
Tôi phân vân không biết động cơ chụp ảnh thực sự là gì.
Trịnh Hải đáng gh/ét vô cùng, nhưng đùng một cái nổi tiếng lại có lợi cho cả khu dân cư.
Xét theo góc độ này, mọi người hôm đó - kể cả tôi - đều có động cơ.
Nghĩ đến nhức cả đầu, dựa vào bố cục, màu sắc và ánh sáng trong ảnh - thứ đòi hỏi trình độ thẩm mỹ hoặc học vấn nhất định - tôi nhanh chóng khoanh vùng vài nghi phạm.
Tôi báo cáo phán đoán với cảnh sát Trần rồi vứt điện thoại, lao vào viết lách.
Tôi còn phải ki/ếm cơm, trả n/ợ nhà.
Tôi viết về mối tình dâu bể, nữ chính ch*t đi, nam chính hối h/ận.
Nhưng tôi vẫn phải nghĩ ra cái kết khiến đ/ộc giả vừa lòng.
Ai ngờ thức trắng đêm, văn án vẫn kẹt cứng ở đoạn kết nam nữ chính, không nhúc nhích.
Sáng hôm sau, trong trạng thái mệt lả, tôi vừa chợp mắt đã bị điện thoại rung bừng tỉnh.
Đường hot search về Trịnh Hải tụt xuống hạng hai, nhưng vị trí quán quân vẫn thuộc về anh ta.
Chỉ có điều nữ chính câu chuyện giờ đã đổi ngôi.
Ảnh Lý Tuyết Như mang th/ai sắp sinh bị đào m/ộ.
Dư luận về Trịnh Hải chia thành hai phe rõ rệt.
Phe thì cảm thấy bị lừa: "Cái thứ đàn ông rác rưởi!"
Phe thì bênh vực: "Kẻ thứ ba mới đáng trách! Ai cũng thấy Trịnh Hải chỉ yêu vợ mình thôi!"
"Không yêu sao lại ôm x/á/c vợ không chịu ch/ôn? Đúng là tình sâu nghĩa nặng!"
"Con tiểu tam kia nhìn đã biết là đồ yêu ngoại hạng nặng! Trịnh Hải chỉ lỡ sa chân thôi!"
"Anh ấy chỉ phạm sai lầm mà đàn ông nào cũng mắc phải, có gì đáng trách đâu?"
"Phải rồi! Anh ấy đã hối h/ận rồi, tiếc là Lâm Hiểu Nhi không thấy được. Nếu cô ấy thấy, nhất định sẽ tha thứ!"
"Đúng! Chắc chắn là Lý Tuyết Như dụ dỗ anh ấy!"
"Rõ ràng biết người ta có gia đình còn chen chân vào, đồ tiểu tam tội lỗi!"
"Kẻ thứ ba tội lỗi!"
"Kẻ thứ ba tội lỗi!"
Tôi đọc những bình luận này mà tức nghẹn.
Đến đàn ông như tôi còn thấy tiêu chuẩn phán xét lũ đàn ông đểu cáng trên đời quá dễ dãi.
Lúc này, Lý Tuyết Như đã mất tích 14 ngày.
Cô ta sắp đến lúc sinh nở.
Nếu... giờ này cô ta còn sống.