Anh em nhà cho Beagle

Chương 17

02/02/2026 16:09

Sau khi kỳ phát tình của tôi kết thúc, Tần Ứng tìm tôi thường xuyên hơn.

Bề ngoài vẫn lấy cớ hợp tác.

Nhưng từng câu từng chữ đều là trêu chọc, câu dẫn.

Có lúc tôi cũng không chắc, bây giờ mấy đứa nhỏ chơi tình cảm đều “chơi thật” đến mức này sao?

Hợp đồng vừa ký xong, Tần Ứng đã rủ tôi đi đua xe.

"Cùng đi đi anh! Đua xe ngầu lắm đó." Ánh mắt cậu ấy sáng lấp lánh, nhưng qua hình bóng ấy, tôi lại thấy Lê Tùng năm xưa, một chàng trai cầm mũ bảo hiểm, đứng trong vườn, phía dưới cửa sổ phòng tôi, vẫy tay mời tôi cùng đi đua xe.

Có lẽ tôi chưa từng đi cùng cậu ấy lần nào.

Tôi bật cười.

Thấy tôi hứng thú, Tần Ứng nhướng mày: "Đi thôi, xe tùy anh chọn. Anh thích màu đỏ hay trắng, em đều có."

Tôi đặt tay lên vai cậu ấy: "Cậu Tần, hợp tác đã kết thúc rồi. Nhiệm vụ của cậu chẳng phải là xúi giục tôi ly hôn sao? Sắp xong rồi, thủ tục sắp hoàn tất."

Gương mặt trẻ tuổi chìm vào bóng tối.

Nụ cười vẫn nở trên môi: "Anh đúng là thông minh, đã sớm đoán ra rồi."

Tôi nhẹ giọng: "“Trẻ con lớn lên trong những gia đình như chúng ta, ai sẽ thật sự vì một người chưa chắc theo đuổi được mà sẵn sàng nhường ra một dự án tốt như vậy. Hơn nữa, tôi vẫn luôn biết hợp đồng quản lý của Lê Tùng là ký với nhà cậu. Ba bộ phim liên tiếp cuối năm nay của em ấy, chính là đổi bằng dự án hợp tác giữa cậu Tần và tôi phải không?"

Tần Ứng lùi một bước.

Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm: "Gạt chuyện này sang một bên, em không có chút sức hút nào sao? Lê Ngật, anh không hề thích em chút nào ư?"

Nụ cười tôi vẫn giữ nguyên: "Cậu Tần đừng “bỏ”, tiền bạc là thứ quý giá, bỏ đi thì tiếc lắm."

Tần Ứng hỏi vặn lại: "Em không bằng Lê Tùng sao?"

"Nhưng tôi thích em ấy, cái này sao có thể so được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
9 Hận Tôi Đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm