Số 17 là một tòa nhà dân cư kiểu cũ.
Hành lang tối om, đèn hỏng.
Tôi gõ cửa.
Bên trong văng vẳng tiếng bước chân, chậm rãi.
Cánh cửa hé một khe.
Một ông lão đứng bên trong.
Một mắt ông đục trắng, mắt kia nheo nửa, nhìn người như phải dí sát mới thấy rõ.
"Tìm ai?" Giọng ông khô khốc.
"Tôi tìm bố mẹ Khương Hà Ngưng." Tôi nói.
Ông nhìn tôi một lúc, "Chính là tôi đây."
Lòng tôi thắt lại.
"Tôi là luật sư." Tôi đưa danh thiếp, "Về chuyện của Khương Hà Ngưng, tôi muốn nói chuyện với ông."
Ông không nhận danh thiếp.
Chỉ nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt ấy không phải nghi hoặc, mà là phòng bị.
"Con gái tôi ch*t 15 năm trước rồi." Ông nói.
Giọng điệu bằng phẳng.
Như đang thuật lại sự thật đã kể đi kể lại trăm lần.
"Cô ấy chưa ch*t." Tôi nói.
Mắt ông chớp nhẹ.
Rất khẽ.
Rồi lại trở về như cũ.
"Cậu đi đi." Ông bảo.
Ông định đóng cửa.
Tôi chặn tay ra, "Tôi đã gặp cô ấy."
Cánh cửa dừng lại.
Ông không đóng ngay.
Cũng không mở thêm.
Chúng tôi nhìn nhau qua khe hẹp.
"Cô ấy bị nh/ốt trong một ngôi làng." Tôi nói, "Cô ấy nhớ tên ông, nhớ địa chỉ này, nhớ cả việc ông từng xin việc cho cô."
Ngón tay ông hơi run.
Rất nhanh.
Nhưng tôi trông thấy.
"Con gái ông không đi/ên." Tôi tiếp tục, "Cô ấy rất tỉnh táo."
Người trong cửa im lặng.
Một hồi lâu.
Ông từ từ khép cửa thêm chút.
Chỉ còn một khe hẹp hơn.
"Cậu đi đi." Ông nói, "Con gái tôi đã ch*t rồi."
Lần này, giọng ông hơi khàn.
Tôi không chặn nữa.
Cửa đóng sập.
"Cách" một tiếng.
Rất khẽ.
Tôi đứng trước cửa, bất động.
Hành lang yên ắng.
Chỉ vẳng xa xa tiếng ai ho.
Tôi quay lưng xuống cầu thang.