Báo Thù Thay Hoàng Tỷ

Chương 14 + 15

10/10/2024 15:35

14

Chỉ sau một đêm, hậu cung đã thay đổi hoàn toàn.

Quý phi trở thành quý phi bị thất sủng, bị lệnh cấm túc trong tẩm cung, không được ra ngoài nếu không có lệnh triệu kiến.

Về phần các gián điệp trong cung của ta, cũng đều bị hoàng đế nhổ bỏ.

Ta lười biếng dựa vào ghế quý phi, từng chút một vuốt ve mái tóc đen của hoàng đế.

Hôm nay, hắn không đội mũ, tóc đen như mây đen phủ xuống, uốn lượn trên người và chân ta.

"Tóc có gì vui sao?" Hoàng đế gối đầu lên đùi ta, đưa tay vuốt ve má ta.

Ta cúi đầu im lặng, thấy trong cung hương sắp tàn, liền gọi cung nữ đi thắp hương mới.

"Chiêu Hoa có phải thân thể không khỏe không?" Hoàng đế đột nhiên hỏi.

Ta ngơ ngác chớp mắt, dùng ánh mắt hỏi lại hắn.

"Th/uốc viên đó..." Hoàng đế nắm lấy tay ta, xoa lòng bàn tay: "Trẫm đã gọi ngự y kiểm tra, lật xem nhiều sách mới tìm ra, đó là loại th/uốc đặc biệt của nước nàng, có tác dụng giảm đ/au, an thần. Chiêu Hoa có phải trong người không khỏe?"

Ta lạnh nhạt rút tay lại: "Không có gì, chỉ làm chơi thôi."

Một lần từ chối là tình thú, hai lần là có thái độ.

Ba lần, là đi quá giới hạn.

Hoàng đế mặt lạnh, đứng dậy gọi người đến đội mũ: "Nếu Chiêu Hoa không có hứng thú, trẫm sẽ quay lại sau."

Ta quay mặt đi.

"…Hoàng thượng." Một cung nữ bên cạnh bỗng nhiên quỳ xuống, "Nương nương chế th/uốc đó là vì..."

"C/âm miệng!" Ta tức gi/ận quát, "Ở đây có chỗ cho ngươi nói chuyện sao?"

Cung nữ sợ tái mặt, im bặt.

Nhưng hoàng đế ra lệnh cho nàng nói, nàng chỉ đành mở miệng: "Nương nương thấy hoàng thượng ngày đêm đ/au đầu, nên chế th/uốc đó. Nương nương lo cho hoàng thượng, lại ngại không dám nói..."

Ta bật dậy, m/ắng cung nữ "khốn nạn!" rồi nhanh chóng bước vào trong.

Hoàng đế nhanh chóng đuổi theo, giọng điệu lập tức thay đổi.

"Chiêu Hoa, trẫm rất vui." Hắn nói, nụ cười như lan đến tận mắt.

Ta lặng lẽ nhìn hắn, rồi mỉm cười.

Vậy sao?

Ta cũng rất vui mừng.

15

Kể từ hôm đó, hoàng đế thay đổi ít nhiều.

Hắn tin rằng ta yêu hắn, điều đó khiến hắn vui sướng đến mức ít gi*t người hơn.

Hắn cũng yêu ta, nên khi dẫn ta vào nhà tr/a t/ấn để chơi, hắn sẽ hỏi ý ta trước.

Hắn đang cố tôn trọng ta.

Một kẻ quái vật, có được thứ quý giá nhưng lại không biết trân trọng nó.

Giống như hồi nhỏ ta ngốc nghếch, thấy hoàng tỷ thích bắt chim, liền bắt hết chim trong sân để làm bức "Bách cầm đồ" cho hoàng tỷ.

Hoàng đế cũng ngốc nghếch như vậy.

Hắn không dùng đúng cách - muốn làm ta vui, hắn nên lệnh cho người mang đầu hắn và đầu của quý phi đến cho ta.

Như vậy, ta mới có thể yêu hắn.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, ta nhìn thấy ánh mắt yêu thương của hoàng đế ngày càng đậm, lòng ta vui sướng vô cùng.

Điều khiến ta vui hơn nữa là ngự y vừa chẩn đoán cho ta và phát hiện ta đã mang th/ai.

Ta gần như khóc vì hạnh phúc.

Hoàng đế lại hoảng hốt, hắn sững người trong chốc lát, đi đi lại lại vài lần, rồi mới bình tĩnh hỏi ngự y có chắc chắn không.

Khi nhận được câu trả lời khẳng định, hắn bối rối trong giây lát, rồi ôm chầm lấy ta vui sướng: "Tuyệt vời quá, Chiêu Hoa! Chúng ta nên có một đứa con từ lâu rồi, lẽ ra phải có sớm hơn nữa!"

Hoàng đế vui sướng như một đứa trẻ, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại, liền hỏi ngự y phải chăm sóc ta thế nào, có điều gì cần chú ý.

Ta dựa vào cột giường, nhìn hắn tất bật lo toan.

Đưa tay xoa bụng phẳng lì, ta không khỏi thầm nghĩ - Thật tuyệt…ta lại có thêm một con bài nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người không còn giữ lời hứa, tôi không cần nữa

Chương 8
Nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, tôi lôi ra chiếc áo đôi mua từ mười năm trước. Lục Bạc Dữ từng hứa sẽ cùng tôi mặc nó để tham dự lễ kỷ niệm này. Anh ta ném chiếc áo sang một bên, giọng điệu bất lực: "Đường Âm, với tư cách là khách mời danh dự, mặc thế này không được trang trọng cho lắm." Lại là trang trọng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi tham dự tiệc mừng công của anh ta và mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Vậy mà anh ta lại kéo tôi vào góc, nhíu mày: "Hôm nay toàn là bậc trưởng bối, em có thể ăn mặc đứng đắn một chút được không?" Kể từ ngày đó, tủ quần áo của tôi chỉ còn lại màu đen, trắng và xám, mỗi lần tháp tùng anh ta tham dự sự kiện, tôi đều như một cái bóng mờ nhạt. Tôi siết chặt chiếc áo phông đã hơi ố vàng, giọng run rẩy: "Đây là lời hứa của chúng ta năm xưa, rằng mười năm sau sẽ cùng nhau mặc nó trở về trường." Anh ta thở dài, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Đừng làm loạn nữa, những lời hứa trong quá khứ không cần phải cố chấp giữ lấy làm gì." Thế nhưng, khi Khương Ngữ Hạ mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn đầy vẻ phô trương, nắm tay anh ta làm nũng ngay trước cửa hội cựu học sinh.
Tình cảm
0