Bánh Bao

Chương 2

17/12/2025 17:55

Tôi và bố cùng trình báo cảnh sát vì em trai tôi mất tích.

Cảnh sát tìm được người phụ trách trại hè - một cô gái mặc bộ đồ Chanel cỡ XXL.

Tôi nhìn thân hình m/ập mạp của chị ta, khuôn mặt đầy vẻ chán gh/ét. Sao lại có người để cơ thể trở nên thế này được nhỉ? Trông chẳng khác gì một con lợn sề.

Nhìn chị ta, tôi bỗng liên tưởng đến miếng th!t ba chỉ nướng xèo xèo.

Chị phụ trách nói em trai tôi đã rời trại từ ngày thứ hai do... chính bố đến đón.

Cảnh sát yêu cầu chị ta nhận diện.

Từ chồng ảnh chụp, chị ta không ngần ngại chỉ thẳng vào bố tôi: "Chính là ông ấy!".

Bố bị cảnh sát đưa đi để phối hợp điều tra.

Tôi co rúm trong góc phòng, mặt đầm đìa nước mắt, trông thật yếu đuối.

Bố gào thét với cảnh sát: "Các anh thật vô dụng! Chỉ biết lãng phí thời gian!"

Ông giãy giụa, ngoảnh lại hét với tôi: "Nguyệt Nguyệt đừng sợ! Bố sẽ về ngay!".

Nhìn dáng vẻ lố bịch của bố, tôi suýt bật cười.

Hai mươi bốn tiếng sau, bố trở về với vẻ già nua hẳn đi.

Tôi bưng bát sườn kho tàu mời bố. Ông chỉ cắn một miếng, mắt đã đỏ hoe: "Nguyệt Nguyệt... con có tin bố không?".

Tôi gật đầu.

Bố ôm ch/ặt tôi khóc nức nở: "Tiểu Lạc chắc đã bị hại rồi con ạ!".

Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười khó nhận ra khi nhìn bát sườn đang bốc khói.

Cuộc điều tra bế tắc. Mỗi lần cảnh sát đến hỏi, tôi chỉ biết co ro trong góc r/un r/ẩy. Bố giải thích với họ: "Con bé bị t/âm th/ần nặng, không giao tiếp được"

Ông khăng khăng đòi điều tra lại trại hè. Nhưng rồi hy vọng của bố cũng dần tắt. Ông như đã chấp nhận sự thật phũ phàng: Tiểu Lạc sẽ không bao giờ trở về.

Càng nhìn bố đ/au khổ, tôi lại càng thấy phấn khích. Xét cho cùng, chính ông đã cư/ớp đi đứa con của tôi. Giờ thì ông cũng nếm trải cảm giác mất con trai rồi đấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chủ tịch nhìn đơn xin nghỉ việc của tôi rồi ngơ ngác: Chẳng phải tiền thưởng cuối năm của cậu vừa được phát 2,85 triệu sao? Tôi cười lạnh: 2,85 triệu? Tài khoản của tôi chỉ nhận được đúng 250 tệ.

Chương 25
Trần Minh Viễn ngẩng đầu lên khỏi bản báo cáo tài chính, ánh mắt sau cặp kính gọng vàng mang theo vẻ dò xét thường lệ, lướt qua ba chữ "Đơn xin nghỉ việc" trên phong bì, đôi mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận thấy, rồi lập tức giãn ra, thậm chí còn thoáng hiện một nụ cười đầy thấu hiểu nhưng cũng có phần kiêu ngạo.
Sảng Văn
Nữ Cường
0