Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1821: Có con sâu (1)

05/03/2025 13:56

Tà Hoàng hít một hơi thật sâu, không để cho Thánh Hoàng có thời gian tiếp tục cân nhắc. Lúc này trong lòng hắn đã có quyết định. Hắn dứt khoát mở miệng lại không có bất kỳ do dự nào.

- Nhưng ta cần... Ngươi thả hai vị Thiên Tôn Nguyên Yêu Tử, Phệ Linh Thượng Nhân này ra!

Lúc này trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có chút khẩn trương. Thật ra lúc này hắn đã thật sự không còn ánh sáng Thái Cổ. Nhưng hắn nắm đúng tính cách của Tà Hoàng. Hắn biết nếu mình đồng ý quá nhanh, sợ là trong lòng đối phương sẽ lại sinh nghi. Hơn nữa tâm tư Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần cũng có thể đoán ra một ít.

Lúc này hắn hoàn toàn không lộ ra tâm tình. Thậm chí đối mặt với thoải hiệp của Tà Hoàng, hắn trực tiếp hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải lên thể hiện muốn triệu hoán ánh sáng Thái Cổ. Hắn nhìn về phía Thánh Hoàng.

- Đại ca, chiến hay không chiến, ngươi nói một câu!

Lời nói này tràn ngập thiết huyết hung hãn. Nhưng trên thực tế đáy lòng của hắn, lúc này hắn lại lo lắng không yên.

- Thánh Hoàng à, ngươi cũng đừng có hôn mê đầu. Thật sự đồng ý đi. Nếu ngươi thật sự đồng ý, ta không muốn h/ãm h/ại ngươi cũng không có cách nào.

Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, nhìn thấy được Thánh Hoàng do dự, hơi thở của Tà Hoàng nhất thời tăng nhanh. Trong chớp mắt, mắt hắn lộ ra ánh sáng sắc bén. Tay phải hắn vung mạnh lên, nhất thời mặt trời đỏ bị tàn phá, đột nhiên biến ảo.

Cùng lúc đó, tay trái của hắn cách không, chộp về phía Tà Hoàng Thành. Nhất thời cả vùng đều chấn động vài cái. Nhất là chỗ tam xoa kích cực lớn của hắn ở rất gần Tà Hoàng Thành, lúc này cũng rung động, hình như... Bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra khỏi mặt đất!

Cung với sự chấn động, một sát khí mãnh liệt, trực tiếp bạo phát. Cho dù ở trên biển Vĩnh Hằng, Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng đều có thể cảm nhận được rõ ràng sát khí kinh thiên đến từ Tà Hoàng Thành!

- Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần, cho dù là hai người các ngươi liên thủ, muốn gi*t ch*t ta, cũng không có khả năng. Trừ khi một trong hai người các ngươi cam tâm tình nguyện cùng ta đồng quy vu tận!

- Mà một khi các ngươi không quyết tâm như vậy, như vậy thì xem như ta thất bại, cho dù Tà Hoàng Triều thuộc về các ngươi, nhưng các ngươi tin hay không, một mình ta, có thể càng đ/áng s/ợ hơn so với hiện tại nắm giữ Tà Hoàng Triều!

Tà Hoàng nheo cặp mắt lại, âm thanh càng thêm băng lạnh, khiến cho hư vô ở bốn phía xung quanh, giống như bởi vậy đều đóng băng. Ngay cả mặt biển, đều xuất hiện dấu hiệu muốn đông cứng lại.

Bạch Tiểu Thuần nghe được lời Tà Hoàng nói, trong lòng cũng không nhịn được tán thưởng những lời này Tà Hoàng nói rất hay. Nhưng biểu hiện ra, hắn lại nhíu mày, lộ ra một biểu tình suy nghĩ sâu xa. Đồng thời trong mắt hắn mang theo ý xem kỹ, nhìn về phía Thánh Hoàng.

Thánh Hoàng cũng thở dài. Một trận chiến này, căn bản là không có cách nào đá/nh được. Đầu tiên hắn căn bản không tin Bạch Tiểu Thuần còn có một trăm đạo ánh sáng Thái Cổ. Thứ hai hắn cũng không nguyện nhanh như vậy lại cùng Tà Hoàng hoàn toàn trở mặt.

Dù sao so sánh về lâu về dài, hiện tại Thánh Hoàng Triều nắm giữ Tiên Vực phạm vi lớn nhất, coi như là đảo ngược lại thế cục yếu thế trong nhiều năm trước đây. Thánh Hoàng vẫn được hưởng niệm lực từ lãnh địa trước đó mang lại, tu vi tăng nhanh hơn. Nhưng Tà Hoàng sẽ bởi vì lãnh địa thu nhỏ lại bị ảnh hượng trọng đại. Chỉ là thời gian phân ba thiên hạ ngắn ngủi, hiện nay loại biến hóa này không rõ ràng, còn chưa đủ để hình thành nhân tố mang tính quyết định.

Cho nên, đối với hắn mà nói, hiện tại duy trì tình trạng cân đối lúc này, mới là có lợi nhất. Sau khi so sánh xong, lúc này Thánh Hoàng cười ha ha một tiếng.

- Nhị đệ, hiện tại ngươi vừa mới đóng đô, không thích hợp tiếp tục khai chiến. Huống hồ tu sĩ thế giới Thông Thiên bên trong Tà Hoàng Triều, bọn họ chờ đợi giờ phút này đã đợi rất lâu. Vi huynh biết suy nghĩ trong lòng ngươi, làm sao có thể cho ngươi khó xử. Mà thôi mà thôi, hôm nay ba vị Thái Cổ chúng ta, lại ở chỗ này lập giao ước!

- Trong vòng nghìn năm, ba phương không xuất chiến!

- Tà Hoàng, như ý của ngươi!

Thánh Hoàng nhìn về phía Tà Hoàng, nói.

Trong lòng Tà Hoàng thầm hừ một tiếng. Đối với tâm tư của Thánh Hoàng, hắn hiểu rất rõ ràng. Hắn biết đối phương là muốn duy trì loại cục diện này. Hắn mặc dù không cam lòng, nhưng sau khi suy nghĩ, ánh mắt thoáng lóe lên, không thể điều tra. Hắn vẫn gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần híp mắt một cái, trong lòng hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Cục diện như vậy, cũng là điều hắn hi vọng nhìn thấy được. Chung quy là ánh sáng Thái Cổ của hắn đã không còn. Trừ khi đến lúc này sang năm, nếu không, chỉ cần vừa đá/nh, hắn sẽ lập tức để lộ nội tình...

Ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng, Bạch Tiểu Thuần nặng nề hừ một tiếng, cũng đồng ý chuyện này. Sau khi ba người nhìn nhau một cái, từng người đều rời đi. Về phần chi tiết chuyện sau đó, tất nhiên sẽ có từng người dưới quyền xử lý.

Theo Thánh Hoàng biến mất, nhìn Tà Hoàng đi xa, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới hít sâu một hơi. Trong lòng hắn thầm nghĩ sau này chuyện mạo hiểm như vậy, vẫn bớt làm thì tốt hơn.

- Quá nguy hiểm, cũng quá kí/ch th/ích...

Tâm trạng Bạch Tiểu Thuần có chút chột dạ. Chỉ có điều hắn cũng hiểu rõ, nếu không phải ba đạo ánh sáng Thái Cổ ngày hôm nay lại một lần nữa chấn áp, cho dù mình không muốn, nhưng chắc hẳn không bao lâu, Tà Hoàng cũng vẫn sẽ đến thử một chút.

Mà cho dù là Tà Hoàng không đến, Thánh Hoàng cũng chung quy vẫn thử thăm dò. Cùng với bị thử bị động sau đó, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy ngày hôm nay mình quyết đoán chủ động ra tay, sức thuyết phục lớn hơn nữa, thể hiện ra cũng đủ chấn áp.

- Còn lại mười tháng... Trong khoảng thời gian này, ta vẫn nên ít gây chuyện thì thỏa đáng hơn.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, ôm ch/ặt Công Tôn Uyển Nhi, lao thẳng đến Tiên Vực thuộc về hắn.

Ở trên đường bay trở về này, vì Công Tôn Uyển Nhi bị Bạch Tiểu Thuần ôm, ánh mắt hắn thường xuyên sẽ bị tư thái xinh đẹp này của Công Tôn Uyển Nhi mà hấp dẫn. Nhất là phần mông có chút đường cong kinh người này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sau khi nhìn thấy được, không nhịn được muốn giơ tay vỗ xuống. Loại cảm xúc thoải mái lên xuống này...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0