Mà là một chiếc vòng ngọc.
Tôi vẫn xoay người rời khỏi biệt thự.
Không phải vì nóng lòng muốn thoát khỏi nơi này, chỉ là muốn bình tĩnh lại trước đã.
Tôi không hề chậm hiểu.
Đương nhiên từ lâu đã biết Giang Từ có tâm tư gì với tôi.
Chỉ là trước kia chưa từng dám đáp lại dù chỉ một chút.
Bởi vì không nên.
Không thể.
Không phù hợp.
Bởi vì tôi biết, sớm muộn gì mình cũng sẽ rời khỏi nơi này.
Nếu đáp lại cậu, như vậy không công bằng với cậu.
Nhưng không dám đáp lại…
Có thật là không thích cậu không?
Nếu thật sự không thích.
Vậy tại sao khi cậu lén hôn tôi, tôi chưa từng tránh đi.
Tại sao rõ ràng đã nhận ra tâm ý của cậu, nhưng lại không muốn chủ động giữ khoảng cách.
Tại sao mặc cho cậu thích.
Tại sao buông thả.
Tại sao chưa từng ngăn cản tình cảm của cậu.
Tại sao sau khi rời khỏi nơi này, đêm nào cũng mơ thấy cậu.
Tại sao khi tưởng rằng mình bị giam cầm, tôi lại không hề tức gi/ận.
Thật sự không thích sao?
Tôi đột ngột cúi gập người, hai tay chống lên đầu gối, như thể ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Tôi… có thích Giang Từ không?
Rõ ràng là…
Tôi không thể đưa ra câu trả lời phủ định.
Bầu trời vẫn u ám, mây đen phủ kín, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đổ mưa.
Hoa cỏ trong dải cây xanh ven đường bị gió thổi nghiêng ngả.
Tôi đứng tại chỗ một lúc, không do dự quá lâu, liền xoay gót quay đầu lại.
Bình tĩnh cái gì chứ!
Có gì đáng để bình tĩnh.
Tôi định quay về tìm Giang Từ ngay bây giờ.
Rồi mặc kệ cậu muốn hôn, muốn ôm, hay muốn chạm vào đâu thì chạm.
……
Nhưng phía sau bỗng có người gọi tôi lại.
Giọng nói ấy quá quen thuộc.
Là cha ruột của Giang Từ — Giang Tư Viễn:
“Giang Ân? Là cậu đúng không.”
Đệt thật chứ…
Rõ ràng diện mạo đã thay đổi, Giang Từ nhận ra tôi thì còn tạm chấp nhận được, sao ngay cả ông ta cũng nhận ra?
Cuốn sách này là chỉ cần nhân vật có đất diễn thì đều có hào quang sao?
Một kẻ th/ần ki/nh đột nhiên xuất hiện giữa đường, thì có thể có chuyện tốt gì?
Tôi miễn cưỡng dừng bước, nhưng không hề muốn quay đầu.
Người đó chậm rãi vòng lên trước mặt tôi:
“Quả nhiên là cậu.”
Ông ta cười tươi rói, nụ cười khiến da đầu tôi tê dại:
“Người có thể khiến nó bất chấp lời dị nghị, giữa thanh thiên bạch nhật cũng nhất quyết mang đi…"
“Ngoài cậu ra, còn ai nữa?”
“Ba năm không gặp rồi, Tiểu Ân."
“Cậu vẫn đẹp đặc biệt như vậy. Cũng chẳng trách…”
Cha Giang nghiêng đầu, nở một nụ cười quái dị, rồi mới chậm rãi nói nốt câu sau:
“Nó lại thích cậu."
“Đi với tôi một chuyến nhé? Uống tách trà, thế nào?”
14
Sự thật chứng minh.
Nửa đường gặp phải Giang Tư Viễn — kẻ th/ần ki/nh này — quả nhiên không có chuyện tốt lành.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đã bị trói bằng một sợi dây thừng thô ráp.
Xung quanh toàn là bê tông cốt thép, trông như một công trường bỏ hoang.
Hệ thống trong đầu tôi hoảng hốt kêu lên:
【Ký chủ! Anh bị b/ắt c/óc rồi!】
【Cái này… thuộc tình huống phát sinh ngoài cốt truyện chính. Theo quy định tôi có thể ra tay giúp đỡ, nhưng phải nộp đơn xin cấp trên trước, chờ lãnh đạo phê duyệt. Ký chủ, đợi tôi! Tôi gửi đơn ngay!】
Tôi: “……"
“Cảm ơn nhé.”
Theo lời hệ thống nói trước đó, cuộc phản công của Giang Từ và những người khác đối với Giang Tư Viễn đã bước vào giai đoạn thanh toán cuối cùng.
Giang Tư Viễn — nhân vật phản diện xuất hiện ở giai đoạn đầu nguyên tác — rất nhanh thôi sẽ sụp đổ.