Chuyện Tình Giữa Các Vì Sao

Chương 02

26/09/2025 10:58

Đúng vậy.

Tôi là đứa trẻ người ta nhặt về.

Theo di truyền nhà họ Phó, 80% hậu duệ là Alpha. Suốt hai năm từ 18 đến 20 tuổi, tôi mãi không phân hóa lần đầu. Kết luận y tế: tôi là beta bình thường.

Tôi thất vọng bấy lâu, sau này mới biết mình không phải con ruột họ Phó.

Như lời Phó Thời Lễ: tôi là đồ được nhặt về.

Đúng rồi. Hôm đó cậu ấy cũng nghe được, còn lẩm bẩm: "May quá."

May?

May cái gì?

Tôi lạnh lùng liếc cậu, tâm trạng càng u ám.

Từ nhỏ, Phó Thời Lễ đã có tính khí kỳ quặc. Da trắng hơn con gái, tính nết lại hung dữ. Khi cười nói vui vẻ, lúc lại gi/ận dỗi vô cớ. Như người mắc bệ/nh cuồ/ng. Tôi không hiểu, cũng chẳng muốn hiểu.

Năm Phó Thời Lễ 20 tuổi, thừa hưởng huyết thống nhà họ Phó, dễ dàng phân hóa thành Alpha. Lại còn là Alpha cấp độ S.

Phó tướng quân mở tiệc ăn mừng suốt ba ngày. Ba ngày sau, Phó Thời Lễ bị đưa vào quân đội rèn luyện. Mãi đến tháng trước mới trở về trong vinh quang.

Nghe nói cậu ấy một mình tiêu diệt thủ lĩnh phiến quân vùng biên, được đặc cách thăng thiếu tướng.

Cậu không gọi tôi là "anh" nữa, mà dùng quân hàm xưng hô "Phó thiếu úy" .

Đúng là áp chế giai cấp trắng trợn!

Vậy mà giờ đây, tên khốn này còn muốn đ/á/nh dấu tôi!

"Em đi/ên rồi!" Giọng tôi r/un r/ẩy như chính người mình.

Không có th/uốc ức chế, tôi có thể vật lộn đến ch*t.

Nhưng không có th/uốc, lại có Alpha đ/ộc thân bên cạnh - hậu quả thế nào tôi hiểu rõ!

Vì vậy, dù nh/ục nh/ã vẫn phải nói...

Dây th/ần ki/nh gi/ật đ/au, đầu lưỡi tê cứng. Tôi li /ếm môi khô nứt, gắng gượng thuyết phục kẻ sau lưng:

"Thời Lễ, em bình tĩnh... Anh xin em. Bao năm nay, đây là lần đầu anh c/ầu x/in... Giúp anh, được không?"

Phi thuyền đỗ không xa, đi về chưa đầy trăm bước.

Hành động ngửi như chó đi/ên của Phó Thời Lễ dừng lại.

Tôi tưởng lời c/ầu x/in đã có tác dụng.

Ngờ đâu, khoảnh khắc sau, cảm giác châm chích lan từ sau gáy.

Mảnh da sưng tấy vì phân hóa bị cắn!

Thứ pheromone Alpha đỉnh cao như thú dữ xổ chuồng, hung hãn xâm chiếm tuyến dịch, bành trướng khắp người.

"Mẹ kiếp!"

Tôi giãy giụa dữ dội rồi kiệt sức.

Cơn tê rần từ đỉnh đầu lan xuống bàn chân, tựa sóng cuốn xóa tan nỗi đ/au như g/ãy xươ/ng.

Đó là thứ cảm giác... Gây nghiện.

Khoái cảm đến rợn người.

Tôi rên rỉ không nén nổi. Bên tai văng vẳng giọng Phó Thời Lễ thỏa mãn: "Thấy dễ chịu không? Còn muốn em chạm vào đâu nữa, anh?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Stalker sếp nhưng chẳng may dùng nick chính

Chương 11
Tôi thèm khát thân thể của sếp tổng Kỳ Du lâu lắm rồi. Nhưng ngày thường cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám thượng. Thế là tôi lén lập nick clone, đóng vai một kẻ bệnh kiều, điên cuồng spam tin nhắn khủng bố anh ấy. [Em bé ơi trông mlem quá đi, vừa mọng nước vừa mềm mại, muốn một hớp nuốt chửng em luôn á.] [Chân dài mướt mượt thế kia, mặc váy ngắn thì đúng là sexy nổ mắt.] [Mặc vest cũng chuẩn soái ca nữa, nhìn thắt lưng quần mà nứng xỉu, muốn liếm ghê.] [Eo em bé thon quá, bụng nhỏ cũng đáng yêu nữa, muốn đâm cho lút cán đến mức hiện rõ hình thù trên bụng em luôn.] [Mắt em bé vừa to vừa ướt, muốn nhìn thấy lúc em sướng đến mức trợn tròn mắt lên cơ.] Dù sao thì Kỳ Du cũng chẳng biết kẻ đứng sau màn hình là ai. Không ăn được thì vô liếm láp tí chút cũng đâu có sao, đúng không? Chỉ là lực liếm hơi mạnh, hơi quá đáng một tẹo, và biến thái hơn mức quy định một chút thôi mà. Kỳ Du rep lại rồi, vỏn vẹn ba chữ lạnh tanh: [Mày là ai?] Tôi liếm môi, gõ phím cạch cạch: [Người ta là cục cưng yêu dấu của em bé chứ ai.] Kỳ Du: [Tao đếch cần biết mày là thằng nào, 10 giờ tối nay, địa điểm mày chọn, tao qua làm chết mẹ mày luôn.] Tôi: ??? Wow đỉnh, không hổ là đại ca có khác, vừa lên sàn đã đòi "làm" luôn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0