Da cậu ấy trắng, chỉ cần đỏ mặt sẽ vô cùng rõ.
Cậu ấy hoảng hốt tránh ánh mắt, nghiêng đầu khẽ nói:
“Không… không cần.”
“Tại sao?”
Tôi vẫn nắm một tay.
“Lúc cậu tắm tôi không nhìn thấy.”
“Nếu cậu lại làm chuyện gì thì sao?”
“Hai lần trước cậu đều…”
Đều ở phòng tắm.
Nửa sau tôi không nói.
Chỉ im lặng ngẩng đầu nhìn.
Mặt Tạ Sơ Ngọc càng đỏ.
Cậu ấy dùng một tay nắm cổ tay tôi, như muốn gỡ ra nhưng chẳng thật sự dùng sức.
“Nếu cậu giúp tôi tắm, tôi sẽ… sẽ…”
Cậu ấy nói được nửa câu.
Đột nhiên cả tai cũng đỏ.
Hàng mi rung.
Cắn môi.
“Sẽ gì?”
Tôi hỏi.
“Không có gì.”
Tạ Sơ Ngọc cúi đầu vùi vào lòng tôi, giống con vật nhỏ làm nũng, khẽ cọ.
“Dù sao không cần…”
“Tôi cố gắng tắm nhanh rồi ra được không?”
“C/ầu x/in cậu đấy, Kiều Kiều.”
Cậu ấy cố ý mềm giọng.
“… Đừng.”
Đã c/ầu x/in như vậy.
Cuối cùng tôi do dự rồi gật đầu.
Sau khi Tạ Sơ Ngọc vào tắm, tôi vẫn canh ngoài cửa.
Đợi cậu ấy đi ra, nhìn thấy tôi bên cửa thì hơi ngẩn.
Sau đó cúi xuống hôn một cái lên trán.
Nước từ tóc chưa khô chảy xuống cổ tôi, lạnh tới mức gi/ật mình.
Tôi cau mày.
Đẩy cậu ấy đi sấy khô tóc.
Sau đó mới tự cầm quần áo vào tắm.
Không biết bản thân mắc b/ệnh gì.
Gần đây dường như đến một phút một giây cũng không rời Tạ Sơ Ngọc được.
Gần như bất cứ lúc nào cũng lo liệu một ngày nào đó cậu ấy lại biến mất.
Ngày tháng gần đây rõ ràng rất bình yên.
Nhưng chính sự bình yên ấy ngược lại càng khiến sợ hãi và bất an lớn lên.
Kiếp trước chẳng phải như vậy sao?
Mọi thứ đều bình thường.
Không xảy ra chuyện gì đặc biệt.
Cậu ấy lại lựa chọn kết thúc vào một ngày hết sức bình thường.
Tôi gần như muốn tiết kiệm cả thời gian ngủ và làm việc.
Ngày ngày chỉ nhìn Tạ Sơ Ngọc.
Giống mấy ngày sau trọng sinh lúc cậu ấy còn nằm viện.
Bây giờ trước mắt không nhìn thấy cậu ấy.
Tôi tắm càng lâu càng bất an.
Tim vô thức càng lúc càng nhanh.
Trước mắt tối, chóng mặt.
Cảm nhận đối với bên ngoài lại như bị khuếch đại mấy lần.
Ngay cả nước vòi sen rơi trên người cũng cảm thấy đ/au.
Tôi đột ngột vịn tường, cúi người thở dữ.
Muốn gọi tên Tạ Sơ Ngọc nhưng hoàn toàn không phát tiếng nổi.
Chỉ có thể tự đợi một lúc.
Qua loa xả sạch bọt trên người, tắt nước đi ra.
Tạ Sơ Ngọc không ở phòng.
Tôi tới phòng khách.
Vẫn trống.
Cơn hoảng hốt trong lồng n.g.ự.c càng rõ.
Tôi ấn ngựk, tăng bước chân, quay lại vào thư phòng.
Lần này cuối cùng tìm được.
Cậu ấy ngồi trước bàn.
Trước mặt là một tấm bản đồ thế giới lớn.
Hơi cúi đầu, chuyên tâm làm gì đó.
“Tạ Sơ Ngọc…”
Trong thư phòng chỉ bật một chiếc đèn bàn.
Ánh sáng không quá rõ.
Tạ Sơ Ngọc yên tĩnh ngồi đó, giống như chỉ là ảo giác.
Tôi gọi tên rồi bước tới.
Khẩn thiết muốn chạm được vào cậu ấy.
Nhưng cách ba bước bỗng dừng.
M/áu…
Ánh sáng trắng của đèn bàn soi rõ toàn bộ cảnh trên mặt bàn.
Tôi tới gần.
Nhìn thấy trên tay Tạ Sơ Ngọc có m.á.u đỏ chói.
Bên tay còn có một con d/ao.
“Cậu sao vậy?”
“Cậu…”
Tôi thậm chí không nói hết nổi một câu.
Bên trong đầu đột nhiên đ/au dữ như liên tục bị vật nặng đ/ập.
Tầm nhìn mờ.
Tim như bị x/é rồi lại có lưỡi d.a.o khuấy vào.
Tôi loạng choạng một bước.
Cơn đ/au cư/ớp sạch sức lực.
Ôm ngựk, quỳ xuống.
Có tiếng ghế bị kéo mạnh.
Ngay sau đó có người tới đỡ.
Thính giác cũng trở nên mơ hồ.
Tạ Sơ Ngọc nửa quỳ trước mặt.
Biểu cảm vừa lo lắng vừa hoảng.
Tôi biết cậu ấy đang nói.
Nhưng không nghe rõ được.
Có thứ gì sáng lên.
Tôi cố phân biệt.
Là màn hình điện thoại.
Tạ Sơ Ngọc định gọi cấp c/ứu.
Tôi cố hết sức cuối cùng, đột nhiên kéo cổ tay xuống.
Cậu ấy phản ứng không kịp.
Điện thoại rơi xuống đất trước khi bấm gọi.
Tạ Sơ Ngọc lập tức muốn nhặt.
Lại bị tôi ngăn.
“Đừng… đừng gọi.”
“Tôi không sao.”
Tôi cố chịu đ/au.
Giọng đ/ứt quãng, hơi run.
“Cho tôi xem…”
“Xem tay cậu.”
“Cho tôi nhìn một lần…”
“Chỗ nào chảy m/áu?”
“Cậu đã làm gì?”
Không hiểu sao tôi vô cùng rõ rằng nút giảm đ/au của cơ thể không nằm ở bản thân mình.
Cũng không nằm trong biện pháp cấp c/ứu y khoa.
Nó nằm trên người Tạ Sơ Ngọc.
Tôi cần x/ác nhận cậu ấy không sao.
Cuối cùng cậu ấy vẫn với được điện thoại, hình như gọi cấp c/ứu.
Nhưng đưa bàn tay bị thương cho tôi.
Trước mắt tôi vẫn liên tục tối và hoa.
Phải rất cố mới nhìn rõ.
Vì vậy kéo tay cậu ấy thật gần, nâng bằng hai tay quan sát rất lâu.
Cuối cùng x/ác nhận chỉ là một vết c/ắt ở ngón áp út.
Không sâu.
Không nguy hiểm tính mạng.
Trái tim mới hơi hạ xuống.
Nhưng vẫn không thể hoàn toàn yên tâm.
“Con… d.a.o từ đâu ra?”
Tôi sợ c.h.ế.t khiếp cảnh nhìn thấy Tạ Sơ Ngọc bị thương, một mình ở trong phòng, bên cạnh còn có d/ao.
Nói trở nên cực kỳ khó khăn.
Một câu hoàn chỉnh phải chia thành mấy đoạn.
Nhưng tôi vẫn ép bản thân nói.
Gấp gáp hỏi.
Không có chuyện gì đ/áng s/ợ hơn việc cậu ấy lại rời đi.
“… Tại sao dùng d.a.o c/ắt tay?”
“Gần đây xảy ra chuyện gì?”
“Không vui sao?”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu ấy.
Tạ Sơ Ngọc rất cẩn thận ôm tôi vào lòng.
Rõ ràng đã trả lời gì đó nhưng tôi chẳng nghe thấy.
Sau đó cậu ấy cũng phát hiện tôi tạm thời không nghe được.
Vì vậy ngừng nói.
Chỉ ôm rồi cúi đầu hôn trán.
Tôi đành im lặng, thuận theo dựa vào người.
Trước khi xe cấp c/ứu tới đã ngất.
Lúc tỉnh lại người đã ở b/ệnh viện.
“Bác sĩ nói cậu ngất vì cảm xúc quá kích động và hạ đường huyết.”
Tạ Sơ Ngọc ngồi bên giường.
Vừa nói vừa thuần thục gọt một quả táo.