Thế nhưng giây tiếp theo, khung hình chợt tối đen. Hình ảnh mất sạch, chỉ còn lại âm thanh. Rất nhiều người đang reo hò điều gì đó. Tôi bò dậy vỗ vỗ vào tivi, tiếng reo hò dừng lại, hình ảnh cũng hiện ra.
Tôi lại thấy thiếu gia. Nhưng lúc này bên cạnh anh ấy có thêm một tiểu thư. Tôi đã từng thấy ảnh của cô gái này, cô ấy chính là đối tượng liên hôn của thiếu gia: Trình Khúc.
“Chúc mừng em trai, đính hôn vui vẻ.” Bên cạnh, Tô Minh Vũ nâng ly rư/ợu chúc mừng thiếu gia đang đứng trên bục.
Mà Trình Khúc đang nắm lấy tay thiếu gia, vô cùng thân thiết.
Tôi c/ầu x/in thiếu gia trong lòng, xin anh ấy hãy buông tay Trình Khúc ra. Nhưng anh ấy không nhúc nhích, cứ để mặc cho Trình Khúc nắm tay mình.
Tôi c.h.ế.t lặng tại chỗ, ánh mắt bắt đầu rã rời. Cảm giác như có một lưỡi d.a.o cắm vào cổ họng, lên không được mà xuống cũng chẳng xong.
“Đây không phải sự thật!” Hình ảnh vẫn tiếp tục, tôi lao lên đ.á.n.h đổ cái tivi, rồi đổ gục xuống sàn. Tiếng cười nói vui vẻ trong màn hình vẫn chưa dứt. Tôi bịt ch/ặt tai lại, không muốn nghe. Nước mắt từng dòng từng dòng trào ra, rơi lã chã xuống đất.
Tôi nhìn bức ảnh của thiếu gia và mình trên kệ, lớn tiếng chất vấn: “Chẳng phải nói thích em sao? Chẳng lẽ đều là lừa dối em cả sao!”
Tôi gi/ật phắt khung ảnh xuống, ném mạnh xuống đất. Mảnh kính vỡ tan tành, phát ra tiếng động cực lớn.
“Lâm tiên sinh, Lâm tiên sinh cậu làm sao vậy!” Tiếng của bác quản gia ngày một gần. Ông ấy vội vàng đẩy cửa vào, đỡ tôi dậy.
Còn tôi thì thẫn thờ chỉ tay vào tivi, bình tĩnh hỏi: “Đây không phải là thật, đúng không?”
Ông ấy nhìn theo tay tôi về phía màn hình, nheo mắt lại. Sau khi nhìn rõ, ông ấy lập tức lao lên ngắt ng/uồn điện. Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của tôi.
Ông ấy đỡ tôi lên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, “Tất nhiên không phải là thật rồi, đều là do truyền thông c/ắt ghép bậy bạ thôi, cậu đừng tin.”
Hóa ra là vậy.
Thế thì kỹ thuật của họ cao siêu thật đấy, ngay cả cảnh hai người nắm tay nhau cũng có thể c/ắt ghép chân thực đến thế.
“Đúng, là giả thôi, tôi không tin đâu.” Tôi dần ngừng khóc.
Thấy tâm trạng tôi đã ổn định, bác quản gia mới hỏi: “Thứ này là ai đưa cho cậu?”
“Một vệ sĩ, anh ta bịt kín mít, tôi không nhìn rõ mặt.”
Ông ấy gật đầu, đắp chăn cho tôi, “Ngủ đi Lâm tiên sinh, chịu đựng thêm ít ngày nữa, thiếu gia sẽ về thôi.”
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế bản thân không nghĩ về những hình ảnh chói mắt kia nữa.
“Vâng, tôi sẽ đợi anh ấy về.” Tôi phải đích thân hỏi anh ấy cho rõ ràng.
9.
Bác quản gia nói, trong đám vệ sĩ có gián điệp. Thế là ngày hôm sau, tất cả bọn họ đều bị thay thế.
Thiếu gia rời đi cũng đã gần nửa năm rồi. Tôi cũng dần hiểu ra, anh đi là để tranh giành gia sản. Rất bận rộn, cũng rất gian nan. Tôi cứ ngoan ngoãn chờ đợi là được.
Bác quản gia thu hết mọi thiết bị điện t.ử của tôi, ngay cả tin tức mà tôi cũng chẳng xem được, mỗi ngày ngoài việc chạy bộ ra thì chỉ ngồi ở cửa nhìn ra bên ngoài. Nhưng nơi này rất hẻo lánh, căn bản chẳng có mấy xe cộ đi ngang qua.
Dấu răng trước n.g.ự.c đã mờ đi nhiều, nhưng màu sắc vẫn khác hẳn với vùng da xung quanh. Nó cứ hồng hồng trắng trắng, giống hệt nước da của thiếu gia vậy. Chỉ có cái s/ẹo bỏng đen thui kia là quá x/ấu xí.
Thế là tôi vào bếp tìm một cái xiên sắt. Sau khi nung đỏ, tôi cẩn thận từng chút một xăm lên hai chữ "Thiếu gia", đ/è lên vết s/ẹo mà Tô Minh Vũ đã gây ra.
Nhưng thật không may, tối đó tôi lại bị sốt nhẹ. Bác quản gia lại m/ắng tôi một trận. Ông bảo tôi cứ yên lặng mà chờ, thiếu gia sẽ về thôi.
Nhưng tôi biết chứ. Đính hôn không lâu sau sẽ là kết hôn. Anh ấy sẽ có một gia đình hoàn hảo, có lẽ sẽ không quay lại nữa. Tôi làm vậy hoàn toàn là tự nguyện.
Cơn sốt vẫn chưa khỏi hẳn, tôi lại bê chiếc ghế nhỏ ra ngồi trước cổng lớn.
Trời đã vào Đông, lạnh lắm. Ban đầu bác quản gia còn khuyên can, sau này ông chỉ lẳng lặng mang chăn lông ra đắp sau lưng cho tôi.
Gió bấc thổi rát cả mặt. Mặt trời dần khuất bóng, kéo dài cái bóng của tôi lê thê trên mặt đất. Bỗng nhiên, bên tai truyền đến tiếng động cơ gầm rú. Tôi "phắt" một cái đứng bật dậy, cứ ngỡ mình nghe nhầm.
Nhưng giây tiếp theo, tôi thấy một chiếc xe hơi màu đen lao vút tới từ phía cuối con đường. Tôi tiến lên phía trước hai bước, đám vệ sĩ bên cạnh cũng dõi mắt nhìn theo. Tôi muốn nhìn thật rõ xem trên xe có bóng dáng thiếu gia hay không.
Thế nhưng khi xe còn chưa kịp dừng hẳn, hai tiếng n/ổ chát chúa đột ngột vang lên bên tai. Tên vệ sĩ bên cạnh loạng choạng, vùng áo vest sẫm màu trước n.g.ự.c nhanh chóng thấm đẫm màu đen đỏ. Anh ta ngã rầm xuống đất, thẳng đơ.
Lông tơ sau gáy tôi dựng đứng hết cả lên. Đại n/ão trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất là "chạy". Tôi loạng choạng lao vào trong nhà, miệng không thốt nên lời, chỉ biết khản giọng gào lên: "G.i.ế.c người rồi! G.i.ế.c người rồi!"
Bác quản gia từ sảnh chính chạy ra, suýt chút nữa thì trượt ngã. Chẳng kịp nhặt chiếc kính lão bị rơi, ông tóm ch/ặt lấy tôi, quay đầu hét lớn với đám vệ sĩ còn lại: "Giữ ch/ặt cửa trước, đừng để bất cứ ai lọt vào! Đối phương có sú/ng! Chú ý an toàn!"