Địa chỉ nằm trong một khu biệt thự khá yên tĩnh.

Tôi bấm chuông cửa. Có người dẫn tôi đi vào trong.

Dọc đường đều bày trí những lâu đài đồ chơi trẻ em, có thể thấy sự chu đáo của chủ nhân.

Vẫn chưa tới nơi. Từ xa đã nghe thấy giọng ồm ồm của Ôn Đậu Đậu. Hình như đang chơi trò gia đình với ai đó: "Thưa quý khách, quý khách muốn gói khoai tây chiên vàng hay gói khoai tây chiên bạc ạ?"

Sau đó là giọng nam trầm ấm: "Ừm, nên chọn cái nào nhỉ?"

Tôi nhướn mày. Giọng nói nghe quen quen.

Ôn Đậu Đậu càng hăng hái chào hàng: "Thưa quý khách, gói khoai vàng này to lắm, còn có sốt cà chua ngọt nữa..."

Vòng qua tấm bình phong kính. Là một căn phòng được bài trí vô cùng ngộ nghĩnh. Trên sàn trải thảm mềm mại.

Đập vào mắt tôi trước tiên là bóng lưng cao lớn đĩnh đạc. Ngồi xếp bằng thoải mái trên thảm. Xung quanh bày la liệt đồ chơi gia đình đủ loại.

Ôn Đậu Đậu ngồi đối diện. Giơ cao một chiếc khoai tây chiên đồ chơi.

Tôi lên tiếng: "Đậu Đậu, ba đến rồi..."

Nghe thấy tiếng tôi. Hai bóng người lớn bé cùng quay đầu lại. Hai khuôn mặt giống nhau như đúc. Một bên chín chắn tuấn tú, một bên bầu bĩnh đáng yêu.

Tôi: !!

Phó Tông Di bế Ôn Đậu Đậu ước về phía tôi.

Hắn bước một bước. Mắt tôi tối sầm một tông.

Lại bước thêm bước nữa. Mắt lại tối sầm.

"Ba." Ôn Đậu Đậu ngoan ngoãn trong vòng tay Phó Tông Di. Hào hứng giới thiệu với tôi người bạn mới: "Ba ơi, chú Khoai Tây Chiên giỏi lắm, chơi trốn tìm tìm ra Đậu Đậu ngay lập tức."

Không quên chê tôi một câu: "Còn ba thì toàn không tìm thấy."

Tôi: ... Cái kiểu chơi trốn đầu hở đuôi của con. Không tìm thấy là tại ba hiếu thảo.

Phó Tông Di bế bé con. Ánh mắt sắc như d/ao lại cứ dán ch/ặt vào người tôi. Thâm trầm, đầy dò xét: "Thiếu gia Ôn, đứa bé này hình như hơi giống tôi quá nhỉ."

"Ồ, trùng hợp thật, Đậu Đậu giống mẹ nó." Tôi gượng cười. Bình tĩnh bế con về.

Phó Tông Di thong thả chỉnh lại chiếc áo sơ mi hơi nhăn. Cũng cười: "Ừ, trùng hợp thật, lần trước thiếu gia Ôn cũng nói vậy."

Tôi: ...

Ôn Đậu Đậu nghiêng đầu nhìn tôi, lại nhìn Phó Tông Di. Cái đầu nhỏ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lúc này. Có bác giúp việc vội vã chạy tới. Nói với Phó Tông Di: "Cô chủ tỉnh rồi, đang đòi ba ạ."

Cơ hội tốt.

Trong lúc Phó Tông Di gật đầu. Tôi bế Ôn Đậu Đậu chuồn thẳng.

Trên xe. Tôi liếc nhìn gương chiếu hậu trong xe.

Ôn Đậu Đậu ngủ trên ghế trẻ em, má đỏ hồng. Đến tận lúc ngủ vẫn lẩm bẩm: Chú Khoai Tây Chiên.

Tay tôi siết ch/ặt vô lăng.

Đen thật. Vậy mà cũng đụng mặt. Đậu Đậu lại học cùng lớp con gái Phó Tông Di!

Giờ tôi thực sự hối h/ận. Chỉ vì một phút do dự. Đã không quyết đoán cho Ôn Đậu Đậu chuyển trường.

Cũng lạ thật. Giờ đâu đâu cũng gặp Phó Tông Di.

Lại gặp nhau ở cổng trường mẫu giáo.

Tôi vừa bế Ôn Đậu Đậu xuống xe. Nó đã phóng như bay đi mất. Tôi đuổi theo không kịp.

Đôi chân ngắn chạy lẹt xẹt. Mặt mày hớn hở: "Chú Khoai Tây Chiên!"

Không biết có phải do m/áu mủ hay không.

Phó Tông Di rõ ràng có bộ mặt lạnh lùng chẳng hợp với trẻ con. Ấy vậy mà Ôn Đậu Đậu lại thích gh/ê. Mới gặp một lần mà lúc nào cũng nhắc đi nhắc lại.

Đôi giày nhỏ hơi không vừa chân. Bé con tự vấp phải chân mình. Chúc đầu xuống đất.

Tim tôi thót lại. Định lao tới đỡ.

Nhưng có người nhanh hơn tôi. Bàn tay rộng giữ ch/ặt lấy Ôn Đậu Đậu.

May mắn bé con không sao.

Phó Tông Di quỳ xuống, nhẹ nhàng nắn cổ chân mũm mĩm của bé như đang kiểm tra xem có đ/au không. Giọng hắn hiếm hoi dịu dàng: "Bé con, có đ/au không?"

Ôn Đậu Đậu lắc đầu ngoan ngoãn.

Ai nhìn thấy. Cũng tưởng đây là hai cha con tình thâm nghĩa trọng.

Tiếc thay.

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm. Bước tới, bế Ôn Đậu Đậu lên. Lùi vài bước nói: "Xin lỗi nhé tổng giám đốc Phó, con tôi sắp trễ giờ rồi."

Nói xong tôi lập tức quay người vào trường. Bước càng lúc càng nhanh. Cảm giác như có kim đ/âm sau lưng.

Ôn Đậu Đậu tựa vào vai tôi. Lưu luyến vẫy tay chào Phó Tông Di.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm