Hưu—! Một tiếng Quân cờ x/é gió lao đi, nhanh như một tia chớp, trúng ngay giữa trán tên thích khách đang định đ.á.n.h lén sau lưng ta. Tên đó ngay cả một ti/ếng r/ên cũng không kịp thốt ra, đổ rầm xuống như khúc gỗ.

Tiếp theo đó... Hưu hưu hưu! Những quân cờ trong tay Cố Ly liên tiếp bay ra, quân nào cũng chuẩn x/á/c đ.á.n.h trúng t.ử huyệt của đám thích khách.

Chớp mắt một cái, mười mấy cao thủ đều ngã lăn ra c.h.ế.t sạch. Ta cầm đ/ao, đứng ngây dại giữa đống x.á.c c.h.ế.t, nhìn nam nhân vẫn đang ngồi trên đ/á, thong thả phủi sạch vụn hạt dưa trên tay.

Thế này mà gọi là thể nhược? Vậy thì cao thủ võ lâm thiên hạ đều là phế vật hết rồi!

"Ngươi... ngươi biết võ công?" Ta cảm thấy mình bị lừa gạt.

"Biết chút đỉnh." Cố Ly đứng dậy đi tới trước mặt ta, lấy khăn tay, gh/ét bỏ lau vết m.á.u trên mặt ta, "Chủ yếu là nhắm chuẩn."

"Biết chút đỉnh?!" Ta chỉ tay vào đống x.á.c c.h.ế.t dưới đất. "Thế này mà gọi là biết chút đỉnh?!"

"Ừm." Cố Ly nhìn ta, đôi mắt đẹp đẽ ấy lóe lên một tia xảo quyệt, "So với g.i.ế.c người, ta giỏi nhất là tru tâm (g.i.ế.c lòng người)."

Hắn bước qua những t.h.i t.h.ể kia, đi về phía xe ngựa: "Đi thôi, Oánh Oánh. Ở kinh thành, còn những vở kịch hay hơn đang đợi chúng ta đấy."

Nhìn bóng lưng hắn, ta đột nhiên rùng mình một cái. Hình như, ta thực sự đã rước sói vào nhà rồi.

7.

Ngày vào kinh, trời mưa lâm râm. Ta đ.á.n.h cỗ xe ngựa cũ nát, nhìn cổng thành uy nghiêm mà lòng có chút hoảng hốt.

"Cố Ly, chúng ta thực sự phải vào thành sao?" Ta ngoái đầu nhìn vào trong xe, "Bức họa của ta trên lệnh truy nã dẫu có hơi x/ấu, nhưng quan binh nào tinh mắt vẫn có thể nhận ra đấy." Ta là Đại đương gia của Hắc Phong Trại, người dùng VIP trong danh sách đen của triều đình đấy chứ đùa.

Rèm xe vén lên một góc, lộ ra bàn tay với những đ/ốt ngón tay rõ rệt. Giọng nói lười nhác của Cố Ly truyền ra: "Yên tâm. Có ta ở đây, cả kinh thành này nàng muốn đi ngang (ngang tàng) thế nào cũng được."

Ta bĩu môi. Khoác lác.

Vừa đến cổng thành, quả nhiên bị chặn lại. Quân lính giữ thành cầm trường mâu, mặt mày hung á/c: "Dừng xe! Kiểm tra!"

Tim ta treo tận cổ họng, tay đặt lên chuôi đ/ao, chuẩn bị sẵn sàng liều mạng xông ra. Đúng lúc này, Cố Ly từ cửa sổ xe đưa ra một tấm lệnh bài. Đó là một tấm bài gỗ đen bóng loáng, trên đó chẳng có chữ nghĩa gì, chỉ khắc một đóa hoa bỉ ngạn yêu dị.

Vừa nhìn thấy tấm bài đó, quân lính mặt mày tái mét như gặp q/uỷ. "Bạch" một tiếng, đứng thẳng, hành lễ, cho qua. Động tác liền mạch dứt khoát, đến một cái rắm cũng không dám thả.

Xe ngựa tiến vào cổng thành. Ta kinh ngạc: "Cố Ly, đó là lệnh bài gì thế? Dùng tốt thật đấy! Có thể cho ta một tấm không?"

Cố Ly ở trong xe cười khẽ: "Đó là Diêm Vương Thiếp. Nếu nàng muốn, hôm nào ta tặng nàng một bộ... qu/an t/ài nhé?"

"..." Cút.

8.

Nơi Cố Ly đưa ta đến không phải là khách điếm, mà là một tòa phủ đệ nằm ở vị trí sầm uất nhất kinh thành... Vương phủ sao? Không, nhìn tấm biển, là Thừa Tướng Phủ. Nhưng cổng phủ đóng c.h.ặ.t, trước cửa chẳng có lấy một vệ binh, trông có vẻ hơi hiu quạnh.

"Đến rồi." Cố Ly xuống xe, đứng trên bậc thềm nhìn tấm biển loang lổ, ánh mắt có chút u uất khó đoán.

"Đây là nhà của ngươi sao?" Ta hỏi.

"Cứ coi là vậy đi." Cố Ly nhàn nhạt đáp. Hắn bước lên, không gõ cửa mà trực tiếp đẩy cánh cửa nặng nề ra. Bản lề cửa phát ra tiếng "kẽo kẹt" ê răng.

Trong sân cỏ dại mọc đầy, rõ ràng đã lâu không có người ở.

"Chẳng phải ngươi nói ngươi rất giàu sao?" Ta nhìn cái sân nát này, cảm giác mình lại bị lừa, "Đây là cái 'hưởng phúc' mà ngươi nói hả?"

Cố Ly không nói gì, đi thẳng vào giữa sân. Đột nhiên, từ trên những bức tường xung quanh, "soạt soạt soạt" hàng chục bóng đen nhảy xuống. Tất cả đều là áo đen bịt mặt, tay cầm lợi khí, sát khí ngút trời.

Ta gi/ật mình, tuốt đ/ao khỏi vỏ: "Cố Ly! Ngươi có thôi đi không! Lại là kẻ th/ù nữa hả?!"

Thế nhưng, hàng chục bóng đen đó không hề tấn công chúng ta, mà đồng loạt quỳ một gối xuống, động tác đều tăm tắp, tiếng hô chấn động mây xanh: "Thuộc hạ tham kiến Tướng gia!"

"Cung nghênh Tướng gia hồi phủ!"

Tướng... Tướng gia? Thanh đ/ao trong tay ta "keng" một tiếng rơi xuống đất. Ta cứng đờ cổ, quay sang nhìn Cố Ly bên cạnh. Hắn chắp tay sau lưng, vẻ mặt ôn hòa nhu nhược thường ngày đã biến mất tăm, thay vào đó là vẻ lãnh ngạo và uy nghiêm nhìn xuống thiên hạ.

"Đứng lên cả đi." Hắn thản nhiên lên tiếng, "Cỏ trong sân này, đã đến lúc phải nhổ rồi."

9.

Cố Ly. Thừa tướng đương triều. Quyền khuynh thiên hạ, dưới một người trên vạn người.

Truyền thuyết kể rằng hắn ba tuổi biết chữ, năm tuổi làm thơ, mười lăm tuổi đỗ Trạng nguyên, mười tám tuổi bái tướng. Là vị quyền thần trẻ tuổi và th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc nhất trong ba trăm năm qua của bản triều. Nghe nói những kẻ đắc tội hắn, cỏ trên m/ộ đã cao tới ba thước rồi.

Còn ta, một nữ thổ phỉ. Lại dám cư/ớp Thừa tướng đương triều về làm áp trại phu quân. Lại còn bắt hắn giặt y phục cho ta, đổ nước rửa chân, thiếu n/ợ thì dùng thân gán n/ợ... Ta cảm thấy mình không cần đợi b/áo th/ù nữa, giờ có thể tìm gốc cây nào đó tự tr/eo c/ổ luôn cho rồi.

"Nghĩ gì thế?" Cố Ly... à không, Cố Tướng gia, đã thay một bộ quan bào màu tía dát vàng. Cả người toát lên vẻ quý khí bức người, và cũng càng giống... một kẻ y quan cầm thú (đạo mạo bại hoại). Hắn ngồi trên ghế thái sư, tay bưng chén trà ta vừa pha.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Mưa hoa sương gió Chương 13
7 Tham Lam Chương 12
10 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tin Bình Luận Cốt Truyện, Tôi Xém Chút Mất Cả Chồng Lẫn Cáo Yêu

Chương 7
Sau khi nhặt được con cáo, đêm nào tôi cũng nằm mộng xuân. Chiếc đuôi cáo đỏ rực quấn chặt lấy vòng eo tôi, dụ dỗ tôi đặt tay lên cơ bụng của hắn. "Chị ơi, là tám múi, có thích không?" Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, tôi đỏ bừng mặt, không dám nhìn con cáo đang ngủ chung một chăn với mình. Lúc theo bản năng ngẩng đầu lên, tôi lại nhìn thấy từng dòng bình luận chạy xẹt qua trước mắt. [Đồ cáo lẳng lơ, sống mấy nghìn năm rồi mà còn gọi cô gái hơn hai mươi tuổi là chị.] [Con cáo vừa ngốc vừa đần, đây không phải là nữ chính, đây là kẻ thù đã chia rẽ anh và nữ chính ở kiếp trước!] [Kiếp trước nữ phụ thỏ tinh được bé nữ chính tốt bụng cứu mạng, kết quả lại lấy oán báo ân, cướp đoạt thân xác của bé nữ chính để ở bên nam chính, sau khi bị nam chính phát hiện thì bị lăng trì đến chết, thật sự là hả hê lòng người!] [Nữ phụ độc ác cút ngay! Đừng tưởng mọc ra khuôn mặt giống hệt bé nữ chính thì có thể lừa gạt nam chính! Bé nữ chính của chúng ta sắp tìm đến rồi, đến lúc đó cứ chờ nhà tan cửa nát đi!] Tôi rùng mình một cái, theo bản năng siết chặt chiếc đuôi cáo đầy lông lá trong tay. Nhà tan cửa nát sao? Cầu còn không được ấy chứ!
Phiêu Lưu
Cách biệt tuổi tác
Chữa Lành
295