Án Mạng Tình Cờ

Chương 8

20/03/2026 15:54

Ăn cơm xong, tôi và Mạnh Lâm ai nấy về phòng nấy. Đắn đo mãi, cuối cùng tôi vẫn quyết định không khóa cửa phòng.

Tôi tự nhủ với lòng mình rằng có lẽ do bản thân hay suy nghĩ lung tung quá đà thôi.

Tôi lôi điện thoại ra, chán nản lướt lướt trên màn hình không có lấy một vạch sóng.

“Ting....” Chỉ nghe một tiếng “ting” lảnh Iót, báo hiệu có tin nhắn mới gửi đến.

Kỳ lạ thật, rõ ràng là không có sóng, sao vẫn nhận được tin nhắn cơ chứ.

Tôi mở tin nhắn ra xem, lúc nhìn rõ dòng chữ trên đó, toàn thân tôi bỗng ớn lạnh, mồ hôi vã ra như tắm.

Chỉ thấy trên màn hình điện thoại hiện lên hai chữ đẫm m/áu đỏ lòm.

[Chạy mau!]

Như một con á/c q/uỷ từ địa ngục, giây tiếp theo sẽ thò móng vuốt ra lôi tuột tôi xuống đó.

“Á....” Tôi hét toáng lên, tay vung mạnh hất văng chiếc điện thoại đi.

Cả người tôi lập tức rụt sâu vào trong chăn, trùm kín mít chăn lên đầu.

Chờ mãi một lúc lâu cũng không thấy bên ngoài có động tĩnh gì.

Vẫn còn chưa hết bàng hoàng, tôi he hé cặp mắt láo liên nhìn quanh.

Cũng may là chẳng có chuyện gì xảy ra.

Chiếc điện thoại bị tôi hất văng đi đâu mất rồi, nghe tiếng va đ/ập giòn tan ban nãy thì chắc chắn là đã rơi xuống sàn nhà.

Tôi tung chăn bước xuống giường, quả nhiên nhìn thấy chiếc điện thoại nằm chỏng chơ bên bậu cửa sổ.

Bỗng nhiên, tôi khựng lại.

Ngay phía dưới chiếc điện thoại là hai dấu giày in hằn, kích cỡ rõ ràng to hơn chân tôi rất nhiều.

Điều đ/áng s/ợ hơn cả là tôi vẫn nhớ như in, vị trí đó cũng chính là nơi Chu Đồng từng đứng trong giấc mơ của tôi...

Da đầu tôi tê rần rần.

Tôi lấy tay bịt ch/ặt miệng, cố gắng ngăn không cho tiếng hét thoát ra ngoài.

Bởi lẽ tôi chẳng thể biết được liệu chủ nhân của đôi giày kia có còn đang ở trong căn phòng này hay không...

Những cơn gió âm u lại rít lên từ sau lưng, tôi hoảng hốt quay ngoắt lại. Cánh cửa tủ quần áo đang khép hờ hững, những luồng gió rợn người kia dường như cũng được thổi ra từ chính chỗ khe hở đó.

Lẽ nào có người đang nấp trong tủ quần áo?

Bóng tối đen ngòm bao trùm bên trong tủ càng khoét sâu thêm nỗi sợ hãi tột độ trong lòng tôi.

Tôi r/un r/ẩy lê từng bước nặng nhọc về phía chiếc tủ.

Nghĩ đến cảnh suốt mấy ngày qua, vẫn luôn có một gã đàn ông bí ẩn lặng lẽ trốn trong tủ quần áo nhà mình, sự hoảng lo/ạn của tôi đã đạt đến đỉnh điểm.

Như có một ánh mắt sắc lẹm của một kẻ nào đó đang đăm đăm nhìn tôi từ trong màn đêm tăm tối.

Có lẽ khi con người ta bị dồn đến bước đường cùng của sự sợ hãi sẽ sinh ra một sức mạnh phi thường nào đó. Tay tôi nắm ch/ặt lấy tay nắm cửa rồi gi/ật mạnh ra phía ngoài.

Cánh cửa cũ kỹ tức thì phát ra những tiếng cọt kẹt rợn người “kẽo kẹt, kẽo kẹt”, từng tiếng từng tiếng như nện thẳng vào trái tim đang đ/ập thình thịch của tôi.

Nhưng may mắn thay, bên trong tủ chẳng có thứ gì cả.

Chỉ có vài bộ quần áo tôi mang theo để thay.

Tôi thở hắt ra một hơi rồi lảo đảo ngã phịch xuống giường.

Biết đâu đó chỉ là dấu giày do công nhân dọn vệ sinh để lại thì sao, tôi tự huyễn hoặc bản thân mình như thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm