Nguyện Nguyện

Chương 1

15/06/2026 16:08

Lần nữa gặp lại Mạnh Chiêu là vào một buổi chiều rất đỗi bình thường.

Tôi đang gọi điện thoại cho con gái thì cửa phòng khám nhỏ bị đẩy ra, gió lạnh mùa đông ùa vào:

"Chào bác sĩ, tôi..."

Giọng người đàn ông đột ngột ngắt quãng.

Tôi ngẩng đầu, khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt cậu, tim tôi như hẫng một nhịp, mất đà chao đảo.

Là Mạnh Chiêu.

Tôi há miệng, nhưng chẳng thể thốt ra lấy nửa âm tiết.

Cái tên đã xa cách suốt 7 năm này, chỉ mới quẩn quanh nơi đầu lưỡi đã đắng chát đến mức khiến tôi không thể cất lời.

Mạnh Chiêu cũng không nói gì, ánh mắt dán ch/ặt lên người tôi, cơ hàm bên mặt căng cứng.

Trong khoảnh khắc đối diện đầy im lặng, thời gian như ngưng đọng.

Cho đến khi từ đầu dây bên kia điện thoại vang lên giọng nói non nớt của Tiếu Tiếu:

"Ba ơi?"

Tôi bừng tỉnh khỏi cơn hoảng hốt, gượng cười với Mạnh Chiêu một cái, cụp mắt hạ thấp giọng:

"Tiếu Tiếu ngoan, ba có chút việc, con chơi với cô giáo một lát nhé."

"Được, tan làm ba sẽ qua đón con ngay."

Dỗ dành vài câu, tôi cúp máy, dừng lại mất mấy giây rồi mới nhìn về phía Mạnh Chiêu.

Cậu vẫn giữ nguyên tư thế đẩy cửa bước vào, chỉ là sắc mặt tái nhợt đi vài phần.

Tôi mím môi.

Đây là phòng khám, chắc là Mạnh Chiêu đến để tìm bác sĩ.

Cậu ta bị bệ/nh sao?

Cố gắng đ/è nén mớ suy nghĩ hỗn độn xuống, tôi lên tiếng:

"Cậu..."

"Cậu có con rồi sao?"

Mạnh Chiêu hỏi trước tôi một bước, giọng nói khô khốc.

Tôi ngẩn người.

Sau đó lại thấy hơi bực mình.

Nếu có thể, tôi không hề muốn để Mạnh Chiêu biết đến sự tồn tại của Tiếu Tiếu.

Nhưng vừa rồi lòng dạ rối bời quá, tôi chẳng màng che giấu.

Cũng may là chuyện ngoài ý muốn năm đó, ý thức của Mạnh Chiêu không được tỉnh táo.

Cậu đã quên đêm hoang đường đó với tôi, cũng không nhớ bí mật trên cơ thể tôi, càng không thể nào biết được thân thế của Tiếu Tiếu.

Tôi do dự một chút rồi gật đầu:

"Đúng vậy."

Dáng người cao lớn của Mạnh Chiêu lảo đảo, cậu nắm ch/ặt lấy tay nắm cửa kính của phòng khám, như thể phải nhờ vào điểm tựa đó mới không ngã quỵ.

Tình trạng của cậu trông thực sự rất tệ.

Tôi không nhịn được mà bước tới vài bước, đưa tay đỡ lấy cậu:

"Cậu vào trong trước đi."

"Cậu thấy khó chịu ở đâu?"

Mạnh Chiêu không nhúc nhích, mắt cúi xuống nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi đang đặt trên cánh tay cậu ấy.

Theo ánh mắt nóng rực của cậu, tôi nhìn thấy chiếc nhẫn trơn mình đeo trên ngón áp út.

Làm bố đơn thân có nhiều bất tiện, chiếc nhẫn này là thứ tôi dùng để ngăn chặn những lời đàm tiếu và phiền phức.

Mạnh Chiêu rõ ràng đã hiểu lầm.

Nhưng tôi không định giải thích.

Cậu càng hiểu lầm, thân thế của Tiếu Tiếu càng được giấu kín.

Mạnh Chiêu nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn của tôi rất lâu, lâu đến mức hốc mắt cũng đỏ lên, cậu mới chậm rãi đẩy tay tôi ra, không nói một lời rồi quay người bước đi.

Tôi vội vàng nắm lấy vạt áo cậu ấy.

"Đợi đã."

Mạnh Chiêu không quay đầu lại, chỉ thuận theo lực kéo nhẹ của tôi mà dừng bước.

Tôi hơi ấp úng giải thích cho hành động giữ người của mình:

"Sắc mặt cậu... trông không ổn lắm, nếu thấy không khỏe..."

Mạnh Chiêu ngắt lời tôi:

"Bệ/nh hay không thì có liên quan gì đến cậu chứ?"

Chất vải tây mềm mại trượt khỏi tay tôi, giọng Mạnh Chiêu lạnh lẽo:

"Chúng ta sớm đã không còn là bạn bè gì nữa rồi, Lâm Nguyện."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
8 Bánh nhân thịt Chương 12
9 Áp lực cực cao Chương 13
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm