2
Kinh nghiệm thi hạng nhất thì tôi có thừa, nhưng kinh nghiệm theo đuổi con trai thì đúng là ít đến t.h.ả.m thương.
Chút trải nghiệm tình cảm ngây ngô ít ỏi của tôi chỉ là hồi cấp hai có bạn nam tỏ tình, nhưng sau đó đã bị tôi từ chối thẳng thừng với lý do tôi chỉ thích người học giỏi.
Sáu giờ hai mươi sáng, tôi xách bữa sáng đi qua đi lại trước cửa lớp A1 với vẻ mặt đầy cục mịch, thầm nghĩ chắc là con trai đều thích kiểu chu đáo nhỉ. Chúng ta cứ nói thẳng là không có kỹ thuật gì đâu, hoàn toàn là dùng tình cảm, vì chân thành mãi mãi là tuyệt kỹ tất sát mà.
Thế nhưng kết quả là tôi nhìn thấy từ xa, trên bàn của Giang Dư vốn đã chất đầy một đống bữa sáng, nào là bánh bao, xíu mại, rồi quẩy và sữa đậu nành, thể loại gì cũng có đủ cả.
Khóe miệng tôi gi/ật giật, rồi lẳng lặng tung tung nắm cơm trong tay mà nghĩ, đúng là người so với người chỉ tổ tức c.h.ế.t, thôi thì giữ lại tự thưởng cho mình vậy.
Chân trước vừa quay đi, chân sau tôi đã đụng ngay mặt Giang Dư đang xách cặp đi tới, ánh mắt cậu ta chuyển từ mặt tôi xuống bữa sáng trên tay tôi rồi nhướng mày có chút bất ngờ:
"Cái này cho tôi à?"
Tôi bối rối x.é to.ạc vỏ bao bì rồi nhét thẳng nắm cơm vào miệng, quyết không cho đối phương cơ hội nói thêm lời nào.
"Mơ đẹp đấy."
Cậu ta nhìn hai má phồng lên của tôi rồi khẽ cười một tiếng, sau đó mới nghiêng người đi vào lớp.
"Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn đấy, 653."
Tôi khựng lại, thầm nghĩ cần cậu ta quản chắc? Nhưng mà từ từ đã, 653? Không lẽ cậu ta đang gọi tôi bằng số điểm thi đấy chứ.
Đúng là b/ắt n/ạt người quá đáng mà!
Hết vạn năm về nhì rồi lại đến 653, hóa ra bây giờ tôi thậm chí không thể sở hữu một cái tên bình thường được nữa hả.
Giờ văn hôm đó trả bài văn mẫu thi tháng, bài của tôi nằm ngay bên dưới bài của Giang Dư. Dù không muốn nhưng tôi vẫn phải thừa nhận rằng tên nhóc này cũng có chút tài năng, các luận điểm được cậu ta triển khai tầng tầng lớp lớp, có căn cứ vô cùng rõ ràng mà chữ viết lại còn ngay ngắn.
Cô giáo dõng dạc nhận xét: "Bài văn của bạn Giang Dư tư duy logic c.h.ặ.t chẽ, mạch lạc rõ ràng; trong khi đó bài văn của bạn Chu Hạ Di lại biết vận dụng điển cố, văn phong dạt dào cảm xúc. Hai em mỗi người một vẻ, đều là tấm gương sáng cho các bạn khác học tập."
Tôi khẽ lườm cô bạn thân đang cười đầy ẩn ý một cái, rồi mới cẩn thận cất bài văn mẫu vào kẹp tài liệu.
3
Lên lớp 12, nhà trường mở một nhóm xung kích Thanh Bắc và đặt cái tên mỹ miều là "Lớp Đặc Ưu", nơi tuyển chọn những học sinh đứng đầu mỗi lớp để đưa vào đó tự học và thảo luận mỗi ngày.
Mang theo bài tập tối nay, tôi tùy tiện chọn một chỗ ngồi thuận mắt, trong khi Giang Dư hờ hững liếc tôi một cái rồi ngồi xuống vị trí chếch phía trước tôi.
Cửa lớp bỗng nhiên xuất hiện một người nằm ngoài dự đoán của tôi, khiến các bạn học xung quanh nhìn nhau rồi bắt đầu thì thầm to nhỏ.
"Sở Tiêu Tiêu? Cô ta đến đây làm gì thế?"
"Thành tích của cô ta đâu có đủ để vào lớp Đặc Ưu? Vãi thật, thế mà cũng vào được, chắc là dựa vào việc bố cô ta vừa quyên góp cho trường mấy tòa nhà rồi."
"Nhưng vào thì có ích gì, sức học của cô ta miễn cưỡng lắm mới tính là trung bình khá, làm sao theo kịp tiến độ của chúng ta được. Tớ thấy chắc chắn là cô ta nhắm vào Giang Dư thì có."
Sở Tiêu Tiêu nén gi/ận quét mắt nhìn đám học sinh đang bàn tán một lượt, rồi ngay sau đó lại cười tươi như hoa, vừa vuốt tóc vừa nói với Giang Dư:
"Giang Dư, tớ ngồi cạnh cậu được không?"
"Tùy cậu."
Giang Dư đáp hờ hững một câu rồi lật sang trang sách bài tập, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Sở Tiêu Tiêu vui vẻ cầm đồ đạc ngồi xuống bên cạnh cậu ta, sau đó còn không quên đưa cho cậu ta một viên kẹo làm quà.
Giáo viên đứng trên bục phát biểu: "Các em, các em là những học sinh ưu tú nhất của Nhị Trung, là những đóa hoa của tổ quốc và là rường cột tương lai. Lớp Đặc Ưu cung cấp cho mọi người tài nguyên tốt hơn, nên các em nhất định phải trân trọng và tận dụng để đốc thúc nhau cùng tiến bộ."
"Những em có thành tích ngang nhau có thể tự thành lập nhóm học tập để thảo luận về các điểm kiến thức."
Nghe vậy, tôi lấy hết can đảm cầm bài toán chốt đề thi tháng môn Toán đi đến bên cạnh Giang Dư rồi hỏi:
"Giang Dư, thầy giáo bảo bài đạo hàm này còn một cách giải khác không cần đặt ẩn phụ, cậu có biết không?"
Ngón tay thon dài với các khớp xươ/ng rõ ràng của cậu ta nhận lấy tờ đề từ tôi, rồi tiện tay cầm b.út gạch vài đường dứt khoát lên đó.
"Cậu học lệch hơi nghiêm trọng đấy, 653."
Tôi bực mình nhìn chằm chằm vào nét b.út mà Giang Dư vừa để lại trên đề thi. Quả thực câu này cậu ta làm không sai vào đâu được, và tôi cũng tự hiểu rằng khoảng cách giữa mình với Giang Dư chủ yếu vẫn nằm ở môn Toán.
Tôi hậm hực lên tiếng: "Tôi có tên đàng hoàng đấy nhé."
Nghe vậy, cậu ta chỉ khẽ nhếch mép rồi bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi:
"Cậu muốn thi vào trường nào?"