Khi về đến quê, Trần Yến định sẵn là sẽ không thể đỗ xe ở gần đó để đợi tôi được.
Bởi lẽ mẹ tôi - bà Tôn Mai - đang đ/á/nh bài ở nhà bạn và đã vừa vặn nhìn thấy tôi.
Bà ấy cứ săm soi cách ăn mặc của Trần Yến cùng chiếc xe sang trọng, rồi còn tưởng rằng tôi đã bám được đại gia nào rồi.
Ngay khi nhìn thấy mẹ, tôi lập tức dặn dò anh rằng: "Lát nữa anh tuyệt đối không được nói câu nào đấy nhé, kể từ giờ phút này trở đi, anh chính là tài xế xe công nghệ của em!"
Trần Yến khẽ nhíu mày, nhưng dưới ánh mắt nghiêm túc của tôi, anh đành phải gật đầu một cách miễn cưỡng.
"Ái chà, cuối cùng cũng chịu vác mặt về rồi đấy à? Tao còn đang thắc mắc sao dạo này mày lại cứng cánh đòi bay đi, hóa ra là vì đã tìm được thằng đàn ông lắm tiền!"
Bà Tôn Mai đ/á/nh giá Trần Yến từ trên xuống dưới giống như đang nhìn thấy một núi vàng, hai mắt bà ấy liền trở nên sáng rực.
"Mẹ ơi, mẹ nói linh tinh cái gì thế? Đây chỉ là tài xế con gọi để tiết kiệm thời gian thôi, hôm nay con về cũng chỉ để lấy chút đồ rồi lát nữa sẽ đi ngay."
"Cái gì, tài xế á?" Bà Tôn Mai rõ ràng là không tin vào lời tôi nói.
Trần Yến khẽ gật đầu chào bà ấy, dáng vẻ lạnh nhạt của anh trông cũng giống thật phết.
"Tài xế thời nay xịn thế cơ à?" Bà Tôn Mai lầm bầm vì vẫn nghi ngờ tôi đang lừa bà ấy.
"Tất nhiên đây chỉ là nghề tay trái của người ta thôi, thế giới của người giàu mẹ làm sao mà hiểu được! Hơn nữa, hạng người có tiền như thế sao lại để mắt tới con được chứ?"
Tôi liền lôi vali ra rồi dẫn bà ấy đi về hướng nhà mình.
"Ế, sao tao lại thấy thằng đó trông quen quen nhỉ? Cái con ranh này, mày đang cố tình lừa tao đúng không?"
"Lừa mẹ thì con được lợi lộc gì chứ, lười nói chuyện với mẹ quá đi."
Có lẽ hồi tôi còn đi học, bà ấy cũng đã từng gặp qua Trần Yến rồi.
Khi tôi về phòng thu dọn đồ đạc, bà ấy lại bắt đầu bài ca cũ, mà nói cho cùng thì cũng vẫn là muốn vòi tiền tôi thôi.
Tôi không thèm để ý đến bà ấy mà chỉ mở ngăn dưới cùng của tủ sách ra, lấy ra một hộp quà vốn đã được cất giữ từ rất lâu rồi.
Khi mở ra, chiếc kẹp tóc ngọc trai tuyệt đẹp bỗng hiện ra ngay trước mắt.
Sau khi đã thu dọn xong đồ đạc, tôi nhìn lại căn phòng của mình lần cuối rồi khẽ thở dài.
"Thằng em mày sắp sửa lên đại học tới nơi rồi, chẳng lẽ mày định mặc kệ mẹ con tao thật đấy hả? Tao nói cho mày biết, nếu mày mà không gửi tiền về thì tao thiếu gì cách để tìm ra mày đâu!"
Tôi xách vali bước thẳng ra ngoài, mặc kệ bà ấy ở đằng sau vẫn đang gào thét khóc lóc ầm ĩ rồi m/ắng tôi là đứa con gái ch*t ti/ệt, không có lương tâm.
Đám hàng xóm xung quanh cũng chạy ra xem, và giữa những tiếng xì xào chỉ trỏ của họ, tôi dứt khoát lên xe.
Đợi cho đến khi chiếc xe đã chạy hẳn ra khỏi thị trấn, Trần Yến mới khẽ lên tiếng.
"Em không sao chứ?"
"Em không ổn chút nào cả. Trần Yến à, anh nói xem có phải em thực sự rất bất hiếu không?"
Tôi ngồi rũ rượi trên ghế xe như thể đã cạn kiệt toàn bộ sức lực, cả người đờ đẫn với ánh mắt vô h/ồn.
"Nếu mệt rồi thì em hãy nghỉ ngơi cho thật tốt đi. Đôi khi ích kỷ một cách thích đáng cũng chẳng có gì sai cả, vì em đã làm rất tốt rồi, Đường Tư Vũ!"
Nói rồi, anh khẽ xoa đầu tôi.
Nhìn anh, tôi bỗng cảm thấy vô cùng an tâm.
Tôi lấy chiếc kẹp tóc ngọc trai ra cài lên đầu rồi hỏi anh: "Đẹp không?"
"Đẹp lắm, sau này em đừng để nó bám bụi nữa nhé."
"Tuân lệnh!"