Alpha Tự Ghen Thành Điên

Chương 3

07/12/2025 20:26

Sáng hôm sau, tôi lại xuất hiện trước cổng chính tòa nhà Lục thị.

Thực ra tôi không biết, Lục Trách Diệc thường đi thang máy từ tầng hầm lên văn phòng. Nhưng hôm nay đột nhiên anh đi cửa chính, thế là tôi chặn được anh.

Anh bước vào sảnh giữa đám người mặc vest chỉnh tề, tôi định theo vào thì bị bảo vệ chặn lại.

"Thẩm Lộ! Thẩm Lộ!" Tôi gào to, mắt đỏ hoe.

Anh quay đầu liếc nhìn.

Khoảng cách giữa chúng tôi chừng bốn năm mét.

Ánh mắt chạm nhau, thấy anh nhìn lại, mắt tôi bừng sáng: "Thẩm Lộ!" Giọt lệ đọng trên mi dưới, trông thật tội nghiệp.

Anh chăm chú nhìn tôi: "Cậu gọi tôi?"

Tôi gật đầu lia lịa: "Em là Kỳ Kim Duệ."

Lục Trách Diệc nhíu mày: "Liên quan gì đến tôi?"

Tôi sững người, giọng nghẹn ngào: "Anh... anh là Thẩm Lộ không?"

"Không phải, cậu nhầm người rồi."

"Sao... sao có thể?"

Giống nhau như đúc mà không phải sao được?

Lục Trách Diệc quay lưng bước vào thang máy. Dáng người cao ráo hiên ngang nổi bật giữa đám đông, toát ra khí chất lạnh lùng.

Nhìn cánh cửa thang máy khép lại, tim tôi thắt lại đ/au đớn.

Khác nhau thật... Thẩm Lộ trông dữ dằn nhưng rất dịu dàng với tôi, không như người này kiêu kỳ xa cách.

Tôi ngồi bệt bồn hoa trước tòa nhà, nhai chiếc bánh bao vô vị, mắt đỏ như thỏ.

Đang định rời đi thì một người đàn ông vest tiến lại gần: "Xin chào."

Người này quen quen, hình như vừa đi cùng Thẩm Lộ.

Tôi cảnh giác nhìn hắn, lí nhí: "Xin chào."

Trợ lý Trần mỉm cười: "Mấy ngày nay thấy cậu làm thêm ở đây, đang tìm việc ạ? Công ty chúng tôi vừa có vị trí trống, nếu cậu không ngại thì vào đây làm nhé?"

Tôi "oa" một tiếng, mặt đỏ bừng: "Thật... thật ạ? Nhưng tôi... tôi không thông minh lắm, làm được không?"

Ánh mắt tôi tối sầm lại, tự trách bản thân - công việc trước chính vì ng/u ngốc mà tôi bị đuổi việc.

Trợ lý Trần cười: "Đương nhiên được, chỉ cần cậu chịu làm."

Chưa biết việc gì tôi đã gật đầu lia lịa: "Chịu ạ! Chịu ạ!"

Dù đầu óc không nhanh nhạy nhưng tôi biết đây là tập đoàn lớn, không l/ừa đ/ảo được.

Thế là tôi được vị trợ lý Trần dẫn vào.

Thang máy kính trong suốt khiến tôi bất an, tôi lấy tay che mắt rồi hé ngón tay nhìn ra ngoài.

Hoành tráng quá!

Trợ lý Trần hỏi: "Sợ à?"

Tôi buông tay nói to: "Không sợ!"

Sợ nói thật thì hắn không nhận tôi vào làm mất. Giờ tôi đang cần việc gấp.

Hành động của tôi hơi khác người nhưng trợ lý Trần không tỏ vẻ xem thường.

Tôi liếc nhìn hắn, bất giác mỉm cười.

Đột nhiên mặt hắn đỏ bừng, vội quay đi chỗ khác.

Tôi ngơ ngác không hiểu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiền ngẫm vạn lần

Chương 6
Năm 18 tuổi, tôi mang thai ngay trước kỳ thi đại học. Chu Hạo thề thốt hứa hẹn sẽ chịu trách nhiệm với tôi cả đời. Kể từ đó, tôi bỏ học, dọn về nhà anh ta sống, dưỡng thai rồi chăm con. Họ hàng ai cũng ngưỡng mộ tôi có phúc, còn trẻ mà đã làm phu nhân nhà giàu. Năm 22 tuổi, độ tuổi đủ điều kiện đăng ký kết hôn, Chu Hạo đi du học nước ngoài về, dẫn theo bạn gái mới và đòi "chia tay trong hòa bình" với tôi. "Năm đó anh còn quá trẻ, suy nghĩ quá nông cạn. Bây giờ anh phải cân nhắc đến tương lai của gia tộc, không thể cưới một người vợ ngay cả bằng tốt nghiệp cấp 3 cũng không có." Vì không phải là hôn nhân hợp pháp, tôi thậm chí còn chẳng có tư cách để níu kéo. Anh ta "hào phóng" bồi thường cho tôi 200 ngàn phí tổn thanh xuân rồi quét tôi ra khỏi cửa. Nhưng năm đó, nếu tôi tham gia kỳ thi đại học và phát huy bình thường, số tiền thưởng nhận được còn nhiều hơn con số này. Một ván bài tốt có thể tự lập nghiệp lại bị tôi đánh nát bét, tôi hối hận không thôi, trầm cảm rồi nhảy lầu. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại năm học lớp 12. Lần này, tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất: Học thật giỏi.
Hiện đại
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Khương Xu Chương 8