Tiểu Muội

Chương 12

25/02/2024 16:00

"Thôn Đại Hoàng sau núi nổi lên dịch gà, bọn họ vứt hết gà vịt trong thôn đi, mặt rỗ Tiền dẫn tôi đi nhặt gà vịt còn sống, anh ta nói b/án được vào thành phố, có thể ki/ếm tiền."

"Anh ta còn nói, không thể để người khác biết việc này, chúng tôi đều âm thầm đi, trong thôn chó sủa rất nhiều, nhưng anh ta nói với mọi người là nhìn thấy Tiểu Muội, sau đó cũng không còn ai dám ra xem nữa. Có một lần, có hai con gà chạy mất, chui vào trong sân nhà anh, tôi muốn vào bắt lại nhưng mặt rỗ Tiền nói không cần, nhà anh sẽ không phát hiện ra có thêm gà đâu."

"Tôi rất lấy làm lạ, tôi cũng đếm qua mấy con gà đó, vì sao mấy người lại không phát hiện ra nhỉ? Mặt rỗ Tiền nói, tham!"

"Ầy, anh nói xem thôn Đại Hoàng cũng không sợ gà vịt ch*t, vì sao các người lại sợ?"

Tôi nói: "Ồ, đúng rồi. Còn có thằng nhóc suýt nữa bị ch*t đuối vào thất cuối của Tiểu Muội! Nó không nhìn thấy Tiểu Muội đâu! Nó xuống sông bơi sợ bị đ/á/nh nên mới nói bậy. Bạn của nó cũng sợ bị đ/á/nh, nên nói bậy theo nó luôn."

Tôi nói: "Còn nữa, còn có trưởng thôn già nhìn thấy chúng tôi, thực ra trưởng thôn già không già, anh ta mới hơn ba mươi tuổi, đã đọc rất nhiều sách, anh ta được thăng cấp, mọi người đều nói anh ta có tương lai tươi sáng. Tôi nghe anh ta nói với đại sư rằng huyện muốn đ/á/nh giá thôn tiên tiến, bà nội không ngừng kêu gào tố cáo, bên trên biết rằng người trong thôn ép ch*t Lý Tiểu Muội, không được đ/á/nh giá tiên tiến, thì anh ta sẽ không được thăng chức, nên anh ta bảo đại tiên có bao nhiêu hung thì nói bấy nhiêu.

"Anh ta còn nói, dọa được những bọn ng/u này thì sẽ tìm một người đàn ông vào ở rể nhà tôi, bà nội sẽ không gây rắc rối nữa, còn nói những lời tốt đẹp về anh ta.”

Tôi nói: “À, còn có tiếng gõ cửa lúc nửa đêm dọa anh sợ mất mật nữa, tôi suýt cười ch*t mất, đó là con trai của thợ sơn Triệu gõ đó.”

“Anh ta nói với tôi, anh ta muốn nghiên c/ứu cái gì mà phi vật chất di sản gì gì đó, nói phải phát huy Cổ pháp sơn, cửa lớn nhà tôi là sơn bằng loại đó, tôi giúp anh ta pha đấy, bên trong có m/áu lợn, than dầu, bột mì.”

“Sau này anh ta kể cho tôi, tỉ lệ Cổ pháp sơn không đúng, m/áu lợn quá tanh, dơi ngửi thấy mùi m/áu tanh thì nửa đêm sẽ tới gõ cửa. Dường như anh ta còn rất không yên tâm, thế nhưng anh ta vẫn nói, để một mình tôi biết là được, đừng nói ra ngoài. Nói nhà anh rất dữ, sẽ đ/á/nh anh ta.”

Tôi lại nói: “Còn có buổi tối tôi đưa anh đi thăm Tiểu Muội, trước ngôi m/ộ của Tiểu Muội, có hẳn một cái máy kì lạ như thế, vậy mà anh cũng không nhìn ra?”

“Cái máy đó là người bên ngoài làm đấy, bọn họ nói máy này có thể dùng tín hiệu điện đài bình thường gì đó, phát truyền thanh mà bọn họ đã thu sẵn, dùng phát thanh giả để b/án đồ. Bọn họ còn nói, người trong thôn rất dễ lừa, chắc chắn có người m/ua th/uốc rư/ợu giả của bọn họ. Ồ, chính là th/uốc rư/ợu mẹ anh m/ua cho anh đó.”

“Tôi cảm thấy cái máy bọn họ làm ra kia rất thần kỳ, nửa đêm lén chạy lên núi xem. Hóa ra ban đêm ở bãi tha m/a có rất nhiều hồ ly, ban ngày hồ ly không xuất hiện nên tôi chưa từng nghe tiếng bọn nó kêu, người trong thôn cũng chưa từng nghe, thực ra tiếng kêu của hồ ly giống hệt như tiếng khóc của phụ nữ vậy.”

“Những con hồ ly kia thích nằm trên cái máy của người bên ngoài làm, không biết đã chạm vào nút gì mà trong radio có thể nghe được tiếng kêu của hồ ly, thoạt nghe sẽ giống với tiếng khóc rất đ/áng s/ợ.”

Tôi nói tiếp: “Còn có Tiểu Muội mặc áo sơ mi trắng và váy đỏ mà anh nhìn thấy nữa, haiz, sao ngay cả mặt của Tiểu Muội anh cũng không nhận ra vậy. Đó là đứa ngốc ở thôn Đại Hoàng sau núi, cô ấy còn sống tệ hơn cả tôi, tôi đã đưa quần áo trước kia của Tiểu Muội cho cô ấy.”

“Anh muốn gặp Tiểu Muội như vậy, tôi chỉ có thể nói với anh, cô ấy chính là Tiểu Muội, ai bảo anh là chồng của tôi chứ, tôi phải thỏa mãn tâm nguyện của anh thôi.”

Tôi còn nói: “Haiz, còn vụ anh nói Tiểu Muội tóm chân anh ở dưới sông, tôi cũng biết đó là rong bèo, sao anh lại không biết nhỉ?”

“...”

Tôi đã kể cho Trần Đại Quân rất nhiều rất nhiều câu chuyện, thế nhưng anh ta vẫn há miệng kêu a a với chảy dãi, không nghe hiểu gì cả.

Tôi rất bực bội, chỉ có thể chọn trọng điểm để nhấn mạnh cho anh ta: “Đều là chuyện không liên quan, vì sao anh lại sợ đến ngốc luôn rồi? Anh xem, mặt rỗ Tiền không tin m/a q/uỷ, thằng nhóc bơi lội không tin, trưởng thôn cũ không tin, mọi người cũng không tin, đến cả đứa ngốc là tôi cũng không.”

“Trần Đại Quân, chỉ có anh tin vào m/a q/uỷ! Anh còn sợ m/a q/uỷ!” Tôi cười khanh khách không thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
276
5 Hòm Nữ Chương 12
6 Hòe Âm Dụ Hồn Chương 14
8 GƯƠNG BÓI Chương 25
11 Bái Thủy Thần Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm