Cậu ấm nhà giàu sau khi hiểu lầm

Chương 11

09/08/2025 20:29

Chu Thần dẫn tôi đến biệt thự của cậu ấy để tắm rửa.

Buổi tối, cậu ấy nhất định kéo tôi ngồi xem phim trên ghế sofa.

Đôi chân cậu ấy cũng không an phận, liên tục áp sát vào chân tôi.

Tôi bực mình, với tay lấy con thú bông để tạo khoảng cách giữa hai chúng tôi.

Nhưng đột nhiên Chu Thần hôn lên môi tôi, kéo dài, cậu ấy còn thổi hơi vào môi tôi khiến nó phồng lên.

Không hiểu sao, những cái chạm nhẹ nhàng của Chu Thần lại khiến tôi cảm thấy ấm áp lạ thường.

Ngón tay cậu ấy lướt nhẹ trên tóc mai tôi.

Tôi choáng váng.

Thì ra cảm giác khi hôn là như thế này! Không đúng! Tôi đã mất nụ hôn đầu vào tay người này.

“Bảo bối, tôi thích cậu lắm.”

“Thích đến phát đi/ên lên được, dù cậu thế nào, tôi cũng đều yêu.”

Chu Thần thì thào, ánh mắt đắm đuối.

Tôi khóc nức nở, Chu Thần lại càng tỏ ra vui sướng hơn.

Tôi vừa khóc vừa lau nước mắt, giờ thì tôi thật sự là gay rồi!

Hôm sau, Chu Thần lại dẫn tôi đến trường, cậu ấy cũng chuyển ký túc xá.

Cậu ấy nói từ giờ chúng tôi sẽ sống chung với nhau.

Chu Thần suốt ngày khiến tôi tức gi/ận, giờ đây thỉnh thoảng tôi có thể nói được vài từ đơn giản.

Cậu ấy thường xuyên có hành vi không đứng đắn nơi đông người.

Chu Thần thích chơi bóng rổ, trước kia tôi cũng hay mang nước cho cậu ấy, nhưng khi bận học thì tôi không đi nữa.

Giờ đây tôi và cậu ấy như hình với bóng, cũng không ai dám nói nhiều trước mặt tôi.

Lần giao hữu bóng rổ này, sau khi kết thúc, mọi người định đến KTV ăn mừng.

Vừa hay Chu Thần đoạt huy chương, mới rời đi một lát.

Thì có một người đàn ông ngồi xuống trước mặt tôi.

“Chào em, có muốn qu/an h/ệ không? Anh đảm bảo sẽ thành thạo hơn Chu Thần, anh từng quen nhiều thụ lắm.”

“Anh rất ấn tượng với em, sẽ khiến em vui vẻ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi phu quân biến ta thành mèo rồi vứt bỏ, ta được bệ hạ nhặt về

Chương 8
Quốc sư Trần Ngật chán ghét thê tử Tống Noãn phiền nhiễu, liền biến nàng thành mèo nhỏ rồi vứt bỏ giữa trời tuyết, lại quên mất việc tìm về. Tống Noãn rơi xuống hồ băng suýt chút nữa chết rét, may được Bệ hạ cứu giúp rồi đem về làm ngự miêu mà sủng ái. Ăn cá khô, ngủ long tháp, lại có giường riêng, cuộc sống còn khoái lạc hơn cả lúc làm Quốc sư phu nhân. Khi Trần Ngật cuối cùng nhớ tới nàng, Tống Noãn liền cự tuyệt hồi phủ: "Làm phu nhân của ngài, chẳng bằng làm mèo của Bệ hạ!" Càng kinh ngạc hơn, sau khi nàng tháo bỏ ngọc bội đính ước, tướng mạo lại hiển lộ vận mệnh mẫu nghi thiên hạ... Truyện cổ đại ngọt sủng, trước ngược sau ngọt, kết cục viên mãn.
Cổ trang
Ngôn Tình
3