Ngoại Truyện: Lục An
Từ khi có trí nhớ, trong nhà tôi chỉ có quản gia và vô số các vú nuôi. Họ chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ của tôi, nhưng chẳng ai chịu dành thời gian cùng tôi xếp lâu đài cát.
Tôi gh/ét họ.
Năm lớp 11, bố lần đầu dẫn về một người phụ nữ, đó cũng là lần đầu tôi gặp Hứa Trì.
Anh ấy đúng là đồ bỏ đi, nắm tay mẹ đứng nép một góc, chẳng dám ngẩng mặt nhìn thẳng.
Anh giống y hệt mẹ mình, đáng gh/ét vô cùng.
Lương Viễn coi như là người bạn hiếm hoi của tôi, cậu ta bảo sẽ giúp tôi dạy cho anh bài học.
Nhưng khi tình cờ thấy Hứa Trì bị đ/á/nh, tôi chưa kịp suy nghĩ đã lao ra đỡ một gậy thay anh.
Không ngờ từ đó, anh trở nên thân thiết với tôi hơn, và tôi phát hiện ra trò chơi thú vị hơn.
Tôi thích nhìn anh bảo vệ tôi bằng mọi giá.
Anh phải tốt với tôi, chỉ được tốt với mỗi mình tôi.
Cứ thế, tôi vừa bố trí Lương Viễn động thủ, vừa giả vờ làm ân nhân c/ứu anh.
Tôi đã trở thành người thân thiết nhất của anh.
Tôi chưa từng nghĩ Lương Viễn lại đi quá xa như vậy, dám định quay clip.
Hôm đó rời đi, tôi tìm Lương Viễn, muốn dừng lại, không muốn thấy Hứa Trì thương tích đầy người nữa.
Nhưng Lương Viễn châm điếu th/uốc, nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, nhíu mày: "Mày không phải động lòng với hắn rồi chứ? Không nỡ à?"
Tôi gi/ật mình, bản năng phủ nhận ngay.
Làm sao có thể? Tôi thích Hứa Trì? Anh có điểm gì đáng để tôi thích?
Thế là tôi cùng cười với Lương Viễn: "Mấy hôm nữa sinh nhật tap, mời mày xem trò hài."
Cho đến hôm đó tôi không nhịn được, hỏi Hứa Trì sao không phản kháng.
Nghe câu trả lời của anh, tôi thấy buồn cười, nhưng cười cười bỗng có thứ gì đó rơi từ khóe mắt.
Bốn năm Hứa Trì rời đi, tôi luôn nghĩ giá như mình sớm nhận ra, đừng làm những chuyện đó, liệu chúng tôi có tương lai tốt đẹp?
Tôi chưa từng thấy Hứa Trì như thế.
Mắt đỏ ngầu, người đầy thương tích, tay trái rủ xuống bên hông với tư thế kỳ quái, tay phải nắm ch/ặt đến nỗi m/áu nhỏ giọt tí tách.
Anh trừng mắt nhìn tôi bằng ánh mắt c/ăm phẫn tột cùng.
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn một suy nghĩ: không thể để mất anh.
Nhưng anh vẫn rời đi.
Anh ra nước ngoài, bỏ tôi lại.
Năm đầu tiên, tôi muốn xin lỗi, muốn nói mình thật sự sai, đừng bỏ rơi tôi.
Nhưng dần dần, tôi chỉ muốn anh quay về, tha thứ hay không cũng được, miễn ở bên tôi là đủ.
Về sau, tôi bắt đầu h/ận anh. H/ận anh lại bỏ tôi một mình trong căn nhà vắng lạnh, h/ận anh từng hứa bảo vệ tôi rồi lại như bao người khác ruồng bỏ tôi.
Nhưng khi gặp lại, tôi chỉ muốn anh tha thứ, đối xử với tôi như xưa.
Tôi luôn biết Hứa Trì muốn làm gì.
Anh muốn trả th/ù tất cả chúng tôi, điều tra Lương Viễn, thì tôi cung cấp manh mối.
Tôi dùng mọi cách để mong anh tha thứ.
Cho đến khi thấy chồng chẩn đoán và những bức ảnh cổ tay đầy vết c/ắt, tôi mới thực sự nhận ra mình đã gây ra chuyện gì.
Bác sĩ tâm lý nói tôi thiếu khả năng cảm nhận tình cảm thông thường, trước giờ tôi chẳng để tâm. Tôi không cần thứ vô dụng ấy. Nhưng khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu gh/ét chính mình.
Tôi c/ắt cổ tay, nhưng khi tỉnh dậy thấy ánh mắt lạnh lùng gh/ét bỏ của Hứa Trì, tôi biết mình mãi mãi không giữ được anh, không nhận được sự tha thứ.
Muốn ch*t là thật, nhưng mong anh mềm lòng, xin được tha thứ cũng là thật.
Xin anh, nói một lần đi, chỉ một lần thôi.
Nói anh thích em.
Nhưng đến cuối cùng, em vẫn chẳng đợi được.
-Hoàn-