TÔI MỚI KHÔNG YÊU ANH TA

7

15/09/2026 23:02

Nhưng dù thế, quá trình ấy vẫn đủ khiến tôi cảm thấy gian nan.

Lận An muốn bảo tôi chậm lại, nhưng mỗi lần chạm phải ánh mắt tôi, hắn lại chẳng thể nói ra.

Dù sao có những chuyện không phải hắn nói là tôi sẽ nghe.

Cuối cùng hắn lựa chọn im lặng, nhưng mỗi khi tôi tập, hắn lại bê máy tính tới ngồi bên cạnh làm việc cùng, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn động tác của tôi, giống như sợ tôi bất cẩn ngã xuống.

Cứ như vậy, tôi sống trong nhà Lận An ngày này qua ngày khác, từ mùa hè sang mùa thu rồi tới mùa đông.

Tôi rời nhà mình lâu đến thế, nhưng cho tới tận hôm nay vẫn chưa nhận được một tin nhắn hỏi thăm nào, thậm chí chẳng ai phát hiện tôi đã không còn ở căn nhà ấy.

Tôi vốn đã đoán trước.

Nhưng khi thật sự đối diện với chuyện ấy, vẫn cảm thấy bản thân đáng thương đến kỳ lạ.

Mấy ngày trước giao thừa, Lận An thường xuyên nhìn tôi như muốn nói gì đó.

Hắn không nói thì tôi nói thay.

“Tôi không về ăn Tết.”

“Anh muốn về nhà thì cứ về.”

“Dù sao bây giờ tôi cũng tự chăm sóc được.”

“Bọn họ có quan tâm tôi có về ăn Tết hay không đâu, anh không cần lo nhiều vậy.”

Huống hồ cho dù thật sự trở về, có lẽ cũng chẳng ai chào đón tôi.

Người nhà họ Giang vốn như thế.

Thứ bọn họ cần là một người thừa kế lành lặn, chứ không phải một người thừa kế có năng lực nhưng thân thể khiếm khuyết.

Tình thân trong nhà cũng vốn mỏng.

Tết cũng chẳng phải chuyện quá quan trọng.

Tôi chẳng cần tự quay về tìm tội chịu.

“Được.”

“Vậy anh ở nhà nhớ chú ý an toàn, ngoan ngoãn xem phim hoặc đọc tài liệu.”

“Tôi sẽ cố quay về sớm để ở bên anh.”

Khóe miệng tôi gi/ật gi/ật.

“Ai cần anh ở bên chứ?”

“Anh cứ ở lại bên bố mẹ anh cho tốt đi, đừng quay về nữa, tôi không chừa cửa đâu.”

“Không được.”

Đêm giao thừa, dì giúp việc nấu cơm tối cho tôi rồi mới về.

Một mình tôi thật ra cũng chẳng ăn được bao nhiêu, nhưng Lận An lại giống như đột nhiên mắc chứng thích chia sẻ, lúc thì gửi ảnh cháu gái nhỏ, lúc thì gửi bàn cơm tất niên nhà hắn, lát sau lại gửi chuyện ông anh họ bị giục cưới.

Tôi nhắn:

“Anh không bị giục à?”

Lận An trả lời:

“Có chứ.”

“Nhưng tôi nói mình đã có người thích rồi, bảo bọn họ khỏi lo, rất nhanh tôi sẽ dẫn người về ăn Tết cùng.”

“Thế là họ không giục nữa.”

Tôi:

“…”

Lận An:

“Nếu năm nay anh về cùng tôi thì ngay cả những lời này tôi cũng chẳng cần nói.”

Tôi:

“Ai bảo tôi sẽ ở bên anh?”

Lận An:

“Gì cơ?”

“Anh không ở bên tôi thì còn muốn ở bên ai?”

“Bên ngoài có ch.ó rồi à?”

“Không đúng, gần đây anh có ra khỏi nhà đâu.”

“Chẳng lẽ có con ch.ó nào chạy tới tận nhà tôi quyến rũ anh?”

Th/ần ki/nh.

Tôi chụp một bức ảnh màn hình đang chiếu phim gửi cho hắn, cuối cùng thành công khiến Lận An ngậm miệng.

Tiết tấu bộ phim quá chậm, chậm tới mức tôi xem một lúc rồi ngủ quên.

Đến khi cảm giác được có người chạm vào mình, vừa mở mắt đã nhìn thấy Lận An mặc chiếc áo len trắng.

“Sao anh về rồi?”

Hắn cẩn thận bế tôi khỏi sofa.

“Trời tuyết rồi.”

“Tôi về ở bên anh xem trận tuyết đầu tiên năm nay.”

Tôi thò đầu khỏi lòng hắn, thông qua cửa kính sát đất nhìn thấy tuyết bên ngoài đang rơi rất dày.

Tiếng đếm ngược sang năm mới bắt đầu vang lên.

Tôi quay đầu, vừa đúng lúc chạm ánh mắt Lận An.

Đến khi nhận ra hắn muốn làm gì thì ở con số cuối cùng, hắn đã cúi xuống hôn tôi.

“Giang tổng, chúc mừng năm mới.”

Tên này chơi gian quá rồi.

Nhưng không thể không thừa nhận hắn thật sự rất biết cách.

Chỉ là trước kia hắn chẳng có hứng thú yêu đương, nếu không, bao nhiêu năm qua nhiều người thích hắn như vậy, số người yêu cũ chắc cũng phải xếp được cả hàng.

Tôi cứ tưởng sau Tết cuộc sống vẫn tiếp tục bình thường.

Không ngờ nhà đột nhiên xuất hiện một vị khách không mời khiến tôi rất khó chịu.

Em trai cùng cha khác mẹ của tôi.

Giang Diệu.

Đột nhiên tới nhà Lận An.

Ban đầu tôi tưởng nó biết tôi ở đây nên mới tới.

Nhưng rõ ràng không phải.

Bởi người nó tìm là Lận An.

“Nếu anh không muốn gặp nó, tôi bảo người đuổi đi.”

Lận An đang xoa bóp cơ chân cho tôi.

Bây giờ tuy tập khá hơn nhiều nhưng chân vẫn thường xuyên đ/au, ngày thường hắn không ở nhà thì tôi tự làm, còn hắn ở nhà, việc này mặc nhiên trở thành việc của hắn.

“Không cần.”

“Tôi cũng muốn biết nó tìm anh làm gì.”

“Anh cứ xuống đi.”

Tôi nói hoàn toàn thật lòng.

Nhưng rõ ràng Lận An lại cho rằng tôi đang gi/ận.

“Thôi, vẫn nên đuổi đi.”

“Người anh không thích thì tôi cũng không thích.”

Tôi thật ra không tới mức không thích Giang Diệu.

Bao nhiêu năm qua nó ngoài ăn chơi hưởng lạc cũng chẳng mấy khi xuất hiện trước mặt tôi, bây giờ chẳng qua gia đình cần một người thừa kế có thân thể bình thường nên mới gọi nó về.

Không thể nói thích.

Cũng chẳng hẳn gh/ét.

Chỉ là không có bao nhiêu tình cảm anh em, đó là sự thật.

Cuối cùng tôi vẫn khuyên được Lận An xuống dưới, bởi chính tôi cũng tò mò Giang Diệu tìm hắn làm gì.

Theo trí nhớ, trước kia hai người hình như chẳng có giao tình, nói còn chưa được mấy câu.

Kết quả người này vừa mở miệng đã ném cho tôi một quả b.o.m lớn.

“Anh Lận An, em thích anh.”

“Hôm nay em đặc biệt tới đây để tỏ tình.”

“Thật ra em đã thầm thích anh rất lâu.”

“Nhưng trước kia qu/an h/ệ giữa anh và anh trai em không tốt, em sợ anh vì anh ấy mà hiểu lầm em.”

Chậc.

Tỏ tình thì tỏ tình.

Cứ phải dẫm tôi xuống làm gì?

Không lôi tôi ra so sánh thì không tỏ tình nổi à?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
7 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI MỚI KHÔNG YÊU ANH TA

10
Năm tôi vừa mất khả năng đứng dậy, kẻ đối đầu không đội trời chung của tôi đột nhiên đá tung cửa nhà, giật số thuốc trong tay tôi ném đi rồi trực tiếp bế tôi khỏi xe lăn, đưa thẳng tới bệnh viện làm phục hồi chức năng. Khi tôi nổi giận hất đổ cả đồ ăn, làm bẩn quần áo hắn rồi quát bảo hắn cút, hắn cũng chẳng tức giận, chỉ im lặng thay một bộ đồ khác rồi bình thản nói: “Tôi không muốn vợ tương lai của mình là người tàn tật.” Hắn bảo mình từng nằm mơ thấy tương lai hai chúng tôi sẽ kết hôn, hơn nữa tôi còn là người nằm dưới, vì vậy để mưu cầu chút phúc lợi cho bản thân sau này, hắn quyết định từ bây giờ phải chữa đôi chân của tôi cho bằng được. Chỉ vì câu nói ấy, tôi suýt nữa lập tức biểu diễn ngay tại chỗ một kỳ tích y học. Cút mẹ anh đi. Ông đây sao có thể là người nằm dưới được! Không đúng. Ông đây vốn cũng chẳng phải gay!
Boys Love
0