"Ngày 23 tháng 8 năm 2019 —— Nắng —— Thứ Hai.
Hôm nay các em học sinh lớp 10 khóa mới đã đến trường tập quân sự rồi.
Đang lúc ngồi giải toán, tôi bỗng thẫn thờ nhớ về cậu.
Nhớ về buổi chiều muộn năm ấy.
Cậu đứng hát thật tự tin và ung dung giữa đám đông người.
Hồi đó, các lớp trong toàn khối phải tham gia cuộc thi hát nhạc đỏ ca ngợi Tổ quốc.
Dạo này lớp tôi đang bận rộn chọn bài hát dự thi.
Cô giáo chủ nhiệm chọn tôi làm người đọc diễn cảm.
Nhưng tôi đã khéo léo từ chối.
Tính tôi khá khép kín.
Đó là một hoạt động truyền thống của trường chúng tôi, mỗi khóa học sinh khi lên lớp 11 đều sẽ tổ chức cuộc thi hát nhạc đỏ, quy mô cũng khá hoành tráng.
Cả giáo viên chủ nhiệm lẫn thầy trưởng ban giáo vụ đều cực kỳ coi trọng sự kiện này.
Tôi lại một lần nữa lợi dụng "chức vụ" của mình để làm việc riêng.
Lén xem danh sách biểu diễn của lớp cậu.
Lớp cậu chốt lại chọn bài "Đêm ở quân cảng".
Phần đọc diễn cảm hay hát chính đều không có tên cậu.
Không sao cả.
Giữa biết bao nhiêu con người ngoài kia.
Tôi chỉ cần nhìn lướt qua một cái cũng có thể dễ dàng nhận ra cậu.”
——
Lớp chúng tôi là lớp ban xã hội nên con trai rất ít, không thể hát được mấy bài có khí thế oai hùng, thành ra cuối cùng mới chốt chọn bài hát này.
Trong đầu tôi bất giác ùa về những ký ức của những tháng ngày năm ấy.
"Ngày 15 tháng 9 năm 2019 —— Nhiều mây —— Chủ Nhật.
Toàn khối tiến hành tổng duyệt các tiết mục.
Cuối cùng cũng nhìn thấy cậu rồi.
Nhưng mà tại sao chứ.
Cuộc thi hát cơ mà.
Cậu lại đi làm vũ công múa phụ họa ở bên cạnh vậy?”
——
Nước mắt trên mặt vẫn còn ướt nhem, vậy mà ngồi xổm dưới cột đèn đường, tôi lại bất giác bật cười thành tiếng.
Trình độ ca hát của tôi cũng chỉ dừng lại ở mức lẩm nhẩm mấy bài nhạc trẻ bắt tai cho qua chuyện, chứ đụng đến việc phải thể hiện tài năng thực sự thì tôi chắc chắn lép vế hơn người ta nhiều.
Trong cuộc thi hát lần đó, ca khúc lớp tôi chọn có một đoạn nhạc dạo ở giữa, vừa hay có thể ghép thêm một đoạn múa phụ họa để tăng thêm màu sắc.
Thế rồi dòng đời đưa đẩy thế nào, tôi lại bị tóm đi làm vũ công múa phụ họa.
Một tiết mục kéo dài vỏn vẹn có năm sáu phút, tôi xuất hiện trên sân khấu chắc chưa đầy ba bốn chục giây.
Chẳng ngờ rằng cậu ấy vẫn chú ý đến tôi.
"Ngày 27 tháng 9 năm 2019 —— Nhiều mây —— Thứ Sáu.
Hôm nay biểu diễn chính thức.
Đứng đợi ở hậu trường.
Lớp chúng tôi đều mặc trang phục quân đội.
Tôi nhìn thấy cậu rồi.
Cậu đi giày múa ba lê.
Khoác lên mình chiếc váy màu xanh lam.
Mái tóc xõa bồng bềnh.
Khuôn mặt được trang điểm kỹ càng.
Khóe mắt còn điểm xuyết những hạt kim tuyến lấp lánh.
Cái lúc cậu vô tư nhảy nhót tưng bừng trong hậu trường ấy.
Cậu có cảm nhận được ánh mắt của tôi đang dõi theo cậu không?
Buổi biểu diễn diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Tôi vội vã chạy ra hàng ghế khán giả.
Chụp cho cậu một bức ảnh, may mà vẫn còn kịp lúc.
Vừa diễn xong thì cũng đến giờ tan học, bỗng dưng trời lại đổ cơn mưa nhỏ.
Tôi thấy cậu không mang theo ô, đang ngồi xổm một cách đáng thương ở dưới bảng dừng xe buýt.
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ cảm thấy đầu óc mình nóng ran.
Tôi lao thẳng về phía cậu, vội vã cởi chiếc áo khoác đồng phục ra.
Nắm ch/ặt nó trong tay, tôi đứng ngay sát bên cạnh cậu.
Nhưng cuối cùng lại chẳng gom đủ dũng khí để khoác nó lên người cậu.
Tôi xin lỗi.”