Nhiệt độ điều hòa trong phòng đấu giá hơi thấp.
Vừa nãy ở tiệc rư/ợu, tôi bị chuốc mấy ly rư/ợu lạnh, dạ dày bắt đầu co thắt đ/au đớn.
Cách đó không xa, một vài nhân vật có tiếng tăm đang trò chuyện.
"Tổng giám đốc Tần sắp có tin vui rồi nhỉ? Lại m/ua dây chuyền để lấy lòng người đẹp à."
Tần Kha lười biếng nhướng mắt: "Chơi đùa thôi, không tính là thật."
Anh ngồi giữa đám đông, vẫn rực rỡ chói mắt.
Từng cử chỉ, hành động đều toát lên khí chất cao quý bức người.
Nhìn khắp giới thượng lưu ở đây, không ai là không kính trọng, nịnh bợ.
Tim tôi thắt lại, sao lại gặp anh ở đây?
Rõ ràng là...
Mình đã xem danh sách khách mời rồi mà...
Tôi đứng sau bục đấu giá.
Vì khó chịu, cơ thể hơi khom lại.
Chiếc sườn xám vốn vừa vặn nay đã nhăn nhúm.
Đây là lần đầu tiên tôi tham gia buổi đấu giá với tư cách là chủ nhân của tác phẩm sau khi về nước.
Có người tò mò: "Chẳng lẽ là vì năm đó..."
Tần Kha nghe xong, cười khẩy một tiếng: "Chỉ cô ta mà cũng xứng?"
Ánh đèn dần tối đi.
Gương mặt lạnh lùng của Tần Kha ẩn trong bóng tối, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm.
Nhớ lại cuộc điện thoại cuối cùng anh gọi cho tôi năm đó, tôi như rơi vào hầm băng.
Anh nói, người đùa bỡn lòng người, sẽ xuống địa ngục.
Cả đời này anh cũng sẽ không tha thứ cho tôi.
…
"Cô Lê, cô không lên giới thiệu tác phẩm của mình một chút sao?"
Người dẫn chương trình đột nhiên gọi tên tôi.
Một chùm đèn chiếu từ trên đỉnh đầu xuống, bao bọc lấy tôi ở nơi nổi bật nhất hội trường.
Phía dưới khán đài tối om.
Tôi thậm chí không biết Tần Kha đang có biểu cảm gì.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, đều đang chờ tôi phát biểu.
Tôi lau micro, cố tình tránh hướng của Tần Kha, nhìn về phía xa:
"Chào mọi người, tôi là Lê Nguyện, nhà thiết kế trang sức của tác phẩm đấu giá lần này, rất vui khi được mang tác phẩm đến gặp mọi người..."
Cả quá trình, tôi không biết mình đang nói gì.
Không ngừng tự an ủi mình trong lòng:
Có lẽ, anh đã rời đi rồi.
Không nhận ra mình.
Tôi mang theo một chút may mắn, bước xuống sân khấu, muốn rời đi từ lối thoát hiểm tối tăm bên cạnh.
Phía trước vốn tối tăm, đột nhiên lóe lên một đốm lửa đỏ.
Một bóng đen cao lớn bước về phía tôi.
Đôi chân thon dài đó xuất hiện trong tầm mắt.
Đợi đến khi tôi kịp phản ứng, cổ đã bị người ta bóp ch/ặt.
Quán tính khiến lưng tôi đ/ập mạnh vào tường.
Mùi bạc hà lạnh quen thuộc hòa lẫn với mùi th/uốc lá, cực kỳ mang tính xâm lược.
Giọng nói lạnh lùng của Tần Kha truyền đến:
"Em còn dám quay về à?"
"Tôi đã từng nói chưa, nếu em còn dám xuất hiện, tôi sẽ gi*t ch*t em?"
Tôi ngẩng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt quen thuộc đó.
Chỉ là sự thâm tình ngày xưa đã biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng.
Tôi dựa vào tường, im lặng đối đầu với anh.
Anh đột nhiên bật cười.
"C/âm rồi à?"
"Tôi không có gì để nói."
Bàn tay bóp cằm tôi, các đ/ốt ngón tay đã trắng bệch.
Giọng Tần Kha trở nên rất nhẹ: "Lê Nguyện, em có gan lặp lại lần nữa không?"
Tiếng giày cao gót vang lên từ cầu thang.
Một giọng nữ dịu dàng thăm dò: "Tần, anh có ở đó không? Buổi đấu giá kết thúc rồi."
Tần Kha nhắm mắt lại, đ/è nén sự tà/n nh/ẫn trong đáy mắt.
Sự áp bức ở cổ đột nhiên được thả lỏng.
Anh lấy khăn tay ra lau, như thể vừa chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu.
"Đừng vào đây, lạnh."
Tiếng giày cao gót lập tức dừng lại.
Tôi yếu ớt dựa vào tường, nới lỏng cổ áo để thở, trán rịn ra mồ hôi.
Tiếng hít thở đan xen.
Tần Kha nhìn tôi lần cuối, quay người đẩy cửa cầu thang rời đi.