Hôm nay, cuối cùng cũng là thiên thời – địa lợi – nhân hòa.
“Nghe nói dopamine do tình yêu tiết ra nhiều nhất chỉ kéo dài ba tháng.” Tôi chống cằm, và dùng giọng điệu nửa thật nửa đùa nói: “tức là cảm tình với một người cũng chỉ tồn tại trong ba tháng thôi. Cậu đoán xem, chúng ta bao lâu thì chán?”
Giang Vân Kỳ nhướng mày cười: “Ba tháng sau hãy nói. Bây giờ thì cứ tận hưởng gói bao tháng một vạn mốt đã.”
Không ổn rồi — nanh vuốt của con sói nhỏ đã lộ ra mất.
Thế nhưng, chị gái vẫn là chị gái.
Và chính vì vậy, tôi luôn biết cách tung một chiêu chế ngự kẻ địch.
Tôi thong thả ngả người ra sau: “Hẹn hò thì được, công khai thì không. Thề thốt thì được, đăng vòng bạn bè thì không. Yêu cậu là thật, nhưng xem điện thoại thì không. Đừng nghĩ nhiều, chị đây thật sự thích cậu đó.”
Tôi buông ra mấy câu kinh điển của “hải vương”, chỉ để thấy cậu ta tức đến mức nghiến răng.
Còn ao cá của tôi thì… đang dần cạn kiệt thật rồi.
Sau khi bị Giang Vân Chính đuổi ra khỏi nhà, Giang Vân Kỳ bắt đầu học cách ki/ếm tiền.
Ví dụ tôi đến quán bar nào quẩy, cậu ta liền đến quán bar đó… hát.
Cậu em này học phát thanh, lại có chất giọng bass trầm ấm.
Và cũng vì thế mà chỉ cần cất tiếng, lập tức có không ít cô gái ngẩn ngơ vì cậu ta.
Nhìn ánh mắt những chị em quấn quýt quanh cậu ta, tôi thấy m/áu gh/en như sôi lên — rất tức gi/ận.
Sau đó, tôi không đi quẩy nữa.
Còn cậu ta… cũng không hát nữa.