Sáng hôm sau, tôi bị chị Hồng thụi cho tỉnh giấc.
Chị ấy lấy gối nện tôi mấy phát, tức đến mức mặt mày tái mét.
"Còn ngủ à?!" Chị ấy quẳng điện thoại ra trước mặt tôi, lại bắt đầu mắ/ng ch/ửi
"Bảo cậu hôm qua đừng có lo chuyện bao đồng rồi mà cậu cứ phải xía vào! Giờ thì hay rồi, cậu xong đời rồi !"
Mắt nhắm mắt mở, tôi cầm lấy điện thoại.
Từ khóa #Thẩm Tự Hành đưa Chu Vũ Phong về nhà lúc nửa đêm# đã bạo đỏ, xông thẳng lên vị trí top 1 hot search.
Bên dưới còn có vô số từ khóa khác.
Nào là #Thẩm Tự Hành khoác áo cho Chu Vũ Phong#, nào là #Nghi vấn anh hùng c/ứu mỹ nhân#, nào là #Phim giả tình thật#, nói chung là mười cái thì hết chín cái gắn tên tôi.
Tôi phì cười: "Không tốn đồng nào mà vẫn được lên hot search không phải tốt quá sao!"
Chị Hồng tức đến đi/ên người, sấn tới thụi tôi mấy phát: "Tốt cái đầu cậu ý mà tốt, bị người ta b/án rồi mà vẫn còn giúp người ta đếm tiền kia kìa!"
Chị ấy gi/ận dữ gầm lên: "Đào đâu ra lắm cẩu paparazzi tình cờ chụp được mấy cái này như vậy? Cậu không chịu suy nghĩ chút nào à?"
Tôi thong thả lướt điện thoại, chẳng màng đến tiếng gào thét của chị.
Dù sao tôi cũng lăn lộn trong nghề này hơn chục năm trời, làm sao có thể hoàn toàn m/ù tịt cơ chứ.
Quá rõ ràng, chuyện tối qua là một cái bẫy còn gì nữa.
Còn về việc người giăng bẫy là bản thân Chu Vũ Phong hay là người đại diện của cô ấy, vốn dĩ tôi cũng chả để tâm nữa rồi.
Vấn đề là, hiện tại tôi hoàn toàn không còn bất cứ giá trị lợi dụng nào, gài bẫy tôi để làm cái quái gì?
Cô ấy? Một thiếu nữ mơn mởn xuân xanh lại đi xào couple với một cựu Ảnh đế như tôi, để làm cái quái gì chứ!
Dù cho couple giữa thầy trò này mang lại lượng fan không nhỏ, nhưng cô ấy còn trẻ vậy sao lại không tìm tới mấy tiểu th!t tươi hot hit bây giờ chứ ?
Tôi thấy Hứa Chi Ý là một lựa chọn không tồi chút nào.
Tôi âm thầm suy đoán, nhịn không được bật cười thành tiếng.
Chị Hồng vẫn đang thao thao bất tuyệt: "Cậu có biết không hả, hiện tại cậu căn bản không thiếu nhiệt, chẳng cần hạ mình xào couple với một con bé miệng còn hôi sữa, bọn họ làm thế nhất định là có âm mưu gì đó."
Âm mưu?
Chương 5:
Có lẽ là nhắm vào kim chủ sau lưng tôi cũng nên.
"Đúng rồi!" Chị Hồng chợt giác ngộ, "Nhất định là muốn mượn cậu để gắn kết với Kỳ Tổng ."
Chị ấy vừa dứt lời, cánh cửa rầm một tiếng bị người ta tung ra.
Người tới khuôn mặt lạnh như băng, giống như có ai đó thiếu n/ợ hắn cả mấy chục ngàn tỷ vậy.
Chị Hồng run lên kinh hãi: "A, Kỳ tổng!"
Kỳ Hạo chẳng buồn liếc nhìn chị, lạnh lùng thốt ra hai tiếng: "Ra ngoài."
Ánh mắt của chị liếc vội Kỳ Hạo một cái rồi chuyển dần qua tôi sau đó mới lo âu rời đi.
Chị ấy vừa đi khỏi, bầu không khí trong phòng lập tức rơi vào một khoảng lạnh lẽo.
Kỳ Hạo ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi: "Giải thích đi."