Tôi đã giữ kín bí mật mình là người song tính suốt ba mươi năm.
Ai ngờ chỉ một lần liều mạng đấu rư/ợu với kẻ th/ù không đội trời chung, uống quá đà, rồi làm sập luôn cái giường trong khách sạn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi b//óp c/ổ gã đàn ông trước mặt, nghiến răng đe dọa:
“Chỉ cần có người thứ ba biết chuyện này… mày ch*t chắc!”
Vài tháng sau.
Nhìn cái bụng dưới của mình ngày càng nhô lên.
Kẻ th/ù không đội trời chung gãi đầu, vẻ mặt vô cùng khó xử.
“Đứa bé… chắc không tính là người thứ ba đâu nhỉ?”
“Hay là… nể tình mà tha cho bố đứa bé một con đường sống?”
01
Tôi h/ận Ôn Như Mẫn.
H/ận cái thằng chó hai mặt, đ/ộc địa đó đến tận xươ/ng tủy.
Bình thường nó cư/ớp dự án của tôi, cư/ớp khách hàng của tôi, cư/ớp cả cơ hội thăng chức của tôi thì thôi đi.
Đằng này nó còn...
Cư/ớp luôn thứ quý giá nhất đời tôi!
Khoảnh khắc cái giường sập xuống.
Tôi cảm giác như linh h/ồn mình cũng bay ra ngoài.
Hai chỗ trên người cùng lúc rỉ m/áu.
Tôi mất luôn tiếng nói, trước mắt chỉ còn một màn sương mờ do nước mắt dâng lên.
Ấn tượng cuối cùng của đêm đó là..
Ôn Như Mẫn b//óp cổ tôi, thở gấp bên tai tôi, khẽ cười:
“Chồng giỏi thật đấy.”