Cố Trầm thế mà lại đẩy xe lăn về phía trước, tôi suýt chút nữa ngã lộn nhào!

Cố Trầm bình tĩnh nói: "Đi thôi, anh đưa em về phòng."

Bốn chữ cuối quá rõ ràng. Tưởng chừng như được viết một cách ngay thẳng chính trực.

Tôi tức gi/ận: “Nói thật, anh thật sự không dùng được sao? Anh đừng ép em, Cố Trầm, em nói cho anh biết, em không còn sợ anh nữa đâu! Anh có tin em sẽ gọi mười tám người mẫu nam đến để sờ mó cả ngày không?"

Đôi môi mềm mại chặn đứng mọi lời nói của tôi.

Có lẽ bởi vì nháo nhào đã kéo dài quá lâu, trên môi và răng Cố Trầm cũng không còn mùi th/uốc, chỉ để lại mùi sau khi cạo râu nhạt nhòa.

Người tốt và kẻ x/ấu.

Tôi ngồi tựa lưng vào giường, chân mềm nhũn, vẫn đang suy nghĩ về chuyện vừa trải qua.

Cố Trầm đột nhiên xoay xe lăn, ngồi ở cửa, nơi giao nhau giữa ánh sáng và bóng tối, lặng lẽ nhìn tôi: "Em sẽ không làm vậy, đúng không?"

Tôi gãi đầu và nói: "Tất nhiên là không rồi, em chỉ đùa thôi."

Cố Trầm có vẻ mỉm cười gật đầu: "Vậy thì tốt, bằng không anh sẽ đá/nh g/ãy chân em, nh/ốt em lại."

Trời đất ơi, đây là loại tà/n nh/ẫn gì vậy?

Nhìn thấy tôi thẳng người lên, Cố Trầm cười nói: "Anh cũng đùa thôi, anh chịu không nổi."

Anh nhếch môi cười: “Ngủ đi, chúc em ngủ ngon.”

Anh chàng này ơi, em thực sự muốn trở thành một kẻ cuồ/ng yêu mất rồi.

Không hổ là ông trùm phản diện, tôi càng yêu anh hơn!

Ngay khi suy nghĩ thú vị này xuất hiện trong đầu tôi thì đột nhiên nghe thấy một âm thanh của máy móc.

Một giọng nói vô cùng tức gi/ận vang lên: "Hãy nhìn những gì bạn đã làm!"

Tôi sửng sốt khi nhớ lại mình đang ở trong một cuốn sách, liền ngập ngừng gọi lớn xem có ai trả lời không: "Hệ thống?"

Hữu Phương càng tức gi/ận hơn: "Cậu có biết mình đã làm gì không? Nam chính sắp phải đi tù rồi đấy!"

"Không cần cảm ơn đâu. Anh ta đáng đời với những tội á/c do mình gây ra mà."

"Không được."

Ngay sau khi nghe thấy hai chữ đó, tôi chợt cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn trống rỗng, rồi tôi nhìn thấy chính bản thân mình.

Nói một cách chính x/ác hơn thì tôi đã nhìn thấy Lâu Hoà bằng xươ/ng bằng th!t lại mở mắt ra một lần nữa.

Lâu Hoà nhìn xung quanh rồi cau mày: "Không phải chúng ta đã thống nhất là tôi không cần thực hiện nhiệm vụ ở thế giới này rồi sao? Thật là khó chịu mà. Tôi vốn dĩ không thích đàn ông, cái anh chàng Cố Trầm này thì có gì tốt cơ chứ? Còn chẳng bằng Lâm Ngữ."

Hừ, đúng là đồ vô dụng!

Tôi vô thức đưa tay ra định đá/nh cậu ta một cú nhưng bàn tay lại xuyên thẳng qua cơ thể cậu ta. Lúc đó tôi mới hoàn toàn tỉnh táo lại, nhận ra bản thân dường như đã trở thành một linh h/ồn mất rồi.

Hệ thống thiếu kiên nhẫn lên tiếng: "Đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn, không ngờ linh h/ồn vô danh lại hòa hợp với cơ thể đó đến như vậy. Càng không ngờ cậu ta lại đi yêu đương cùng kẻ phản diện nữa. Trước tiên cậu hãy ủng hộ cậu ta rồi tìm cách c/ứu nam chính ra ngoài đi."

"Anh không nhầm lẫn gì đấy chứ? Tôi lấy cái gì mà c/ứu bây giờ? Tôi đã bị tên đi/ên Cố Trầm kia gi*t ch*t một lần rồi đấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0