Xuyên Thành Ác Nữ

Phần 14

09/04/2024 17:03

“Vốn là như vậy, ai biết em lại đột nhiên tới trêu chọc anh. Mỗi ngày ăn mặc xinh đẹp, mỗi lần nhìn thấy anh đều phóng điện với anh, động một chút là tiến đến trước mặt anh, anh hỏi em có muốn ở bên anh hay không em lại lạt mềm buộc ch/ặt, nói muốn 30 đồng.”

“Có đôi khi anh cũng không hiểu rốt cuộc em đang nghĩ gì. Nhưng anh nghĩ em hẳn là rất thích anh.”

Chu Từ Nhượng nghĩ cái gì nói cái đó, lộn xộn, không có một chút nhân quả.

“Sao lại khóc. Trần Nhứ, em thật sự rất dễ rơi nước mắt.” Anh sờ sờ mặt cô.

Cô cúi đầu cắn môi, đ/au đầu, trái tim đ/au nhức, nhìn nước mắt lộp bộp rơi xuống, cô nghĩ cô nên làm cái gì bây giờ.

Hôm nay hai người bọn họ nên chia tay mới đúng.

Cô cố ý trang điểm rất đẹp, nghĩ đến lúc đó nhất định không được khóc mới tốt, nếu không tai mắt bị choáng sẽ x/ấu biết bao.

Chu Từ Nhượng vẫn luôn thích cô xinh đẹp. Phải môi đỏ, phải tươi sáng.

Cho nên lần cuối cùng, cô nhất định phải siêu cấp xinh đẹp mới được.

Nhưng mà, nhưng mà, trên thực tế.

Dù cô có xinh đẹp thế nào, anh cũng phải yêu người khác.

“Dựa vào cái gì? Anh đã hôn em.” Cô khóc đ/ứt quãng: “Sao còn có thể đi yêu người khác.”

Anh không nghe rõ, giúp cô lau mặt, lại càng lau càng nhiều. Đành phải đưa tay ôm cô, cằm đặt ở trên đầu cô, nói, đừng khóc, nói nếu em là người cá thì tốt rồi, nước mắt rơi xuống biến thành trân châu, chúng ta liền dễ phát tài.

Lỗ tai Trần Nhứ dán vào nhiệt độ cơ thể của anh, khoảng cách gần như vậy, phòng tắm nhỏ như vậy, âm thanh của nam sinh cũng rất mơ hồ, giống như từ mặt biển truyền đến.

Trần Nhứ nghĩ, cô thật là anh đối tốt với cô một chút, cô sẽ rất thích anh.

Càng nghĩ càng tức gi/ận, dù sao cũng không phải của cô, vậy không bằng không nên bắt đầu.

Không chiếm được và đã mất đi, cô tình nguyện không chiếm được.

“Anh phiền muốn ch*t.” Cô nhỏ giọng nói: “Sao anh lại đáng gh/ét như vậy.”

Chu Từ Nhượng không nói gì, đầu cô đã rất đ/au, như vậy cũng tốt. Đừng nói nữa, im đi.

Trong đầu lại đột nhiên nhớ tới tới quán lẩu, cô rầu rĩ không vui nói Lộ Vãn thật xinh đẹp, đầu tiên anh cười cô, sau đó nghiêm túc nói.

Cô ấy có xinh đẹp hơn nữa, anh cũng chỉ thích em.

Chỉ thích em thôi.

Cô nhẹ nhàng đẩy, không đẩy nổi, đột nhiên có chút luống cuống.

“Chu Từ Nhượng. Anh buông ra, em muốn nhìn anh.”

Nam sinh lập tức buông cô ra, kéo khoảng cách ra cúi đầu nhìn cô, nói thầm: “Hôm nay em làm sao vậy?”

Cô nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mặt, r/un r/ẩy hỏi: “Nếu em nói, thật ra anh không phải là anh như anh nghĩ, vận mệnh, tính cách của anh, đã sớm được viết xong. Giống như là một quyển tiểu thuyết, anh là nam chính bên trong, khởi thừa chuyển hợp, đều được định trước.”

Anh hơi nhíu mày: “Em uống rư/ợu?”

Cô căng thẳng, nước mắt lại chảy ra: “Em rất nghiêm túc.”

“Được rồi.” Anh thở dài, nói: “Theo như em nói, nữ chính là ai vậy?”

“Tóm lại, không phải em.”

Anh nhíu mày: “Không phải em thì còn có thể là ai chứ.”

“Làm ơn, anh là nam chính. Nam chính yêu ai, người đó chính là nữ chính.”

“Anh yêu em, vì vậy em là nữ chính.”

Tốt hơn ai hết, thích khóc hơn ai hết.

Anh cười nói.

“Có đủ trung nhị.” Anh đột nhiên cảnh giác: “Không phải em ghi âm chơi anh chứ.”

“B/ệnh th/ần ki/nh.”

“Em có muốn rửa mặt không?” Anh nói. “Bên cạnh mắt em có một vòng đen thui.”

“...”

Khi cô rửa mặt xong, bọn họ ngồi trên ghế sofa xem TV.

Không bật đèn, chỉ có ánh sáng lông xù trên màn hình TV.

Trần Nhứ luôn cảm thấy hết thảy đều thuận lợi quá kỳ quái. Nhưng cô khóc xong một hồi, bây giờ cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ muốn ngủ.

“Ngày mai em muốn ăn cháo th!t nạc trứng muối.” Cô vỗ vỗ đùi người bên cạnh.

Chu Từ Nhượng ừ một tiếng: “Khóc đói bụng?”

Cô không để ý đến anh, nằm sấp xuống tay vịn ngủ.

Anh yêu em.

Trần Nhứ tỉnh lại.

Không phải trên ghế sofa mềm mại, mà là trên bàn làm việc lạnh lẽo.

Máy tính trước mặt còn hiện ra ánh sáng lạnh lùng, cô sửng sốt một chút, ngồi thẳng dậy.

Bàn làm việc bừa bộn, mùi hồng trà ẩm ướt lạnh rớt, giấy nhớ, đồ trang điểm cần thiết cho buổi chụp ảnh sáng mai.

Kim đồng hồ chỉ 12 giờ.

Cô một lần nữa trở về Trần Nhứ, người làm công cần cù chăm chỉ của thế kỷ 21.

Trần Nhứ ở đây và trong sách hình như không có gì thay đổi, mỗi ngày cô đều chụp ảnh dạo phố, rảnh rỗi không có việc gì làm sơn móng tay uống trà.

Ngoại trừ nơi này không có Chu Từ Nhượng.

Chu Từ Nhượng.

Cô nhíu mày nhìn màn hình máy tính đang sáng, kéo con chuột trượt xuống.

Đây là bộ tiểu thuyết cô đọc, bây giờ đã đến hồi kết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng lén lấy sữa bột của con tôi cho cháu ngoại, tôi đổi thành bột mì, 5 tháng sau chị chồng ôm con hớt hải chạy đến tìm tôi.

Chương 28
Số tiền này, tôi trích ra từ "quỹ mẹ bỉm" của chính mình. Đó là khoản tiền tôi đã kiên quyết dành ra hàng tháng từ tiền lương ngay từ khi mang thai, một phần quản lý tài sản gia đình chuyên biệt, với mục đích không để chi phí cho con cái làm ảnh hưởng đến kế hoạch tài chính bình thường của gia đình nhỏ.
0