Chất lỏng màu đỏ b/ắn tung tóe lên ống quần, tôi k/inh h/oàng trợn trừng mắt.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.
Cho đến khi gương mặt với vẻ không tin nổi kia từ từ dừng lại trước mắt, tôi mới hoàn toàn phản ứng kịp.
Có người ch*t rồi!
đ/áng s/ợ hơn là, chưa kịp để tôi hét lên thành tiếng, những tiếng la hét thảm thiết đã liên tiếp vang lên.
Từng tấm kính đều bị nhuộm thành một màu đỏ nhòe nhoẹt, tựa như vừa trải qua một trận mưa m/áu nồng nặc mùi tanh.
Tất cả hành khách đang ngồi trên ghế xe buýt đều không một ai sống sót.
Chỉ còn lại những người đang đứng ngây dại tại chỗ.
Chỉ là đi xe buýt thôi mà, tại sao lại đột nhiên xuất hiện cái "quy tắc gi*t người" quái đản này chứ?!
Nhìn cảnh tượng m/áu me be bét trước mắt, dạ dày tôi đảo lộn, đầu óc choáng váng, cảm giác buồn nôn ập đến.
Hai chân nhũn ra, tôi suýt chút nữa đã ngã ngồi xuống sàn.
May mà hai người bạn thân bên cạnh kịp thời giữ ch/ặt lấy, tôi mới có thể đứng vững.
Khương Tử Ngọc dặn tôi nghìn vạn lần không được ngồi xuống, còn Dịch Sơn thì lấy điện thoại ra gọi báo cảnh sát.
Ba chúng tôi nhà ở gần nhau nên ngày nào cũng cùng đi làm, đi về cùng nhau.
Đi xe buýt suốt nửa năm nay chưa từng xảy ra vấn đề gì, không ngờ hôm nay lại đụng phải chuyện không tưởng như thế này.
Nhưng điều khiến mọi người hoảng lo/ạn hơn là, sau khi lấy điện thoại ra, chúng tôi mới phát hiện thiết bị của tất cả mọi người đều không có tín hiệu.
Cứ như thể đã bị c/ắt đ/ứt liên lạc với thế giới bên ngoài.
Cảm giác căng thẳng ngay lập tức bao trùm toàn thân.
Tôi cố gắng bám ch/ặt vào tay nắm trên xe, nghe tiếng động cơ gầm rú chưa từng ngắt quãng, tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn, trong lòng nảy sinh một nghi vấn:
"Tài xế đâu? Tại sao xảy ra chuyện lớn thế này mà vẫn không dừng xe?"
Nhưng khi chúng tôi tiến lại gần mới phát hiện, đối mặt với cảnh tượng đẫm m/áu như vậy, tài xế lại chẳng hề có phản ứng gì. Ông ta mặt không cảm xúc, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ông ta bình thản vô cùng, siết ch/ặt vô lăng, đạp ga lao về phía trước.
Kỳ quái hơn nữa là, phía sau kính chắn gió không còn là khu phố thị quen thuộc.
Tất cả các tòa nhà cao tầng và xe cộ đều biến mất, chỉ còn lại một con đường dài trắng xóa, bị mây m/ù che phủ, không thấy điểm dừng.
Khung cảnh vô cùng q/uỷ dị.
Có người định ra tay với tài xế, nhưng vừa định hành động thì loa phóng thanh lại vang lên một lần nữa.
Một giọng nói khàn khàn, trầm thấp chậm rãi truyền đến:
[Chào mừng các bạn đến với xe buýt số 0.]
[Nếu muốn sống sót, hãy làm theo quy tắc.]