Cậu chủ và mẹ Trương

Chương 10

08/02/2026 20:37

Hôm nay tỉnh dậy, tôi cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn, ngay cả vùng ng/ực cũng không còn đ/au nữa.

"Quản gia, đưa cho tôi một cái gương."

Nhìn khuôn mặt g/ầy guộc của chàng thiếu niên trong gương, cuối cùng tôi cũng từ bỏ ý định gọi video cho mẹ Trương.

"Quản gia, ông nghĩ giờ mẹ Trương đang làm gì?"

"Chắc đang trông cháu đấy ạ."

"Nghe nói lẽ ra mẹ Trương đã xin nghỉ việc từ năm tôi mới sinh."

"Vâng, bà ấy cũng đã lớn tuổi rồi."

"Vì tôi, bà ấy đã ở lại nhà họ Lục hơn chục năm trời. Nếu tôi ch*t, đừng nói với mẹ Trương, cứ bảo tôi ra nước ngoài chữa bệ/nh rồi, để mẹ Trường khỏi lo lắng."

"... Vâng, cậu chủ."

Kỳ Lâm bắt đầu ngày nào cũng đến bệ/nh viện thăm tôi, lại gắn bó bên tôi như thuở ấu thơ. Chỉ khác là giờ đây khuôn mặt anh luôn nở nụ cười, còn thường xuyên kể chuyện để làm tôi vui.

Kỷ Du trước đó đến xin lỗi tôi, nói rằng anh ấy không hề biết chuyện mẹ Trương đã bị đuổi việc.

Tôi bảo không sao, kể cho anh ấy nghe giờ đây mẹ Trương ngày ngày vui đùa với cháu, sống rất hạnh phúc.

Trước khi rời đi, Kỷ Du hỏi tôi: "Sao em không ra nước ngoài chữa bệ/nh?"

Tôi không ngẩng đầu, vừa xem sách vừa đáp:

"Không cần thiết, đằng nào cũng chẳng sống được bao lâu nữa."

Kỷ Du nhìn dáng vẻ của tôi, đột nhiên cảm thấy hành động cố ý thân mật với Kỳ Lâm trước kia thật nực cười:

"Anh và Kỳ Lâm chỉ là bạn bè bình thường, cậu ấy cũng chẳng thích anh."

"Thế à, vậy thì đáng tiếc thật."

Bước ra khỏi phòng bệ/nh, Kỷ Du ngồi xổm bên bức tường nghĩ thầm: Nếu năm đó anh ấy không bị b/ắt c/óc, giờ đây hẳn đã giống như Lục Thanh Quyết, trở thành một cậu ấm được cưng chiều hết mực.

Còn Lục Thanh Quyết, lẽ ra phải là một đứa trẻ khỏe mạnh bình thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm