Một giọng nói khóc than già nua: “Là cô Nam sao? Tôi là mẹ của Vương Hải. C/ầu x/in cô c/ứu chúng tôi với, thằng Hải nó phát đi/ên rồi. Nó lôi vợ nó từ bệ/nh viện về rồi, nói không cần chữa nữa, còn nói muốn dùng m/áu con gái…”
Lời của bà lão còn chưa dứt, đã bị một tràng cãi vã và tiếng đồ đạc rơi vỡ c/ắt ngang.
Sau đó điện thoại bị cúp.
Dùng m/áu con gái…
M/áu đồng nữ?
S/úc si/nh!
Tôi không dám chậm trễ, cầm roj lá liễu và túi vải bên mình (bên trong đựng chu sa, xươ/ng cổ gà, m/áu chó mực, nếp cái hoa vàng) lao ra khỏi cửa, bắt một chiếc taxi rồi thẳng tiến đến nhà Vương Hải.
Nhà Vương Hải ở một khu biệt thự cao cấp ở phía tây thành phố. Nhưng lúc này, căn biệt thự xinh đẹp kia lại bị bao phủ bởi một tầng oán khí màu đen khó có thể nhận thấy bằng mắt thường.
Cổng biệt thự hé mở, bên trong truyền ra tiếng khóc than của phụ nữ, tiếng van xin của người già, tiếng thét chói tai của trẻ con, và tiếng gầm rú đi/ên cuồ/ng của Vương Hải.
Tôi xông vào.
Bên trong phòng khách mọi thứ ngổn ngang, tan hoang. Mẹ của Vương Hải ngồi bệt dưới đất, khóc lóc thảm thiết. Người vợ ốm nặng của anh ta nằm trên ghế sofa, hơi thở thoi thóp. Còn cô con gái nhỏ, chỉ khoảng bảy, tám tuổi bị Vương Hải nắm ch/ặt lấy cổ tay. Khuôn mặt đứa trẻ tái mét vì sợ hãi, khóc đến x/é lòng x/é phổi. Tay còn lại của Vương Hải, lại đang cầm một con d/ao gọt hoa quả.
Vương Hải quát đứa trẻ: “Khóc cái gì mà khóc! Ông đây là bố mày, dùng chút m/áu của mày thì sao. Vận may của ông đây đến rồi, sau này muốn gì có nấy, m/ua cho mày vô số búp bê.”
Chuỗi vòng cổ xươ/ng người trên cổ Vương Hải phát ra ánh sáng đỏ.
Tôi hét lớn: “Vương Hải. Dừng tay!”
Roj lá liễu không chút do dự quất tới. Nhát roj này, tôi dùng đến bảy phần lực, vung vào cổ tay cầm d/ao của anh ta. Đầu roj x/é gió, mang theo tà khí trừ tà.
“Bốp!” Vương Hải phát ra tiếng kêu thảm thiết: “Aaa!”
Trên cổ tay xuất hiện một vết roj ch/áy đen, bốc lên những sợi khói đen. Con d/ao gọt hoa quả trên tay rơi xuống đất.
Anh ta đột ngột quay đầu lại, nhìn thấy tôi, gi/ận dữ nói: “Lại là mày! Hết lần này đến lần khác phá chuyện tốt của tao!”
“Tao gi3t mày!”
Anh ta buông con gái ra, lao về phía tôi như một con trâu đi/ên. Con gái anh ta hét lên, chạy về phía bà nội.
Tôi vung roj nghênh đón, cùng anh ta giao chiến.
Lúc này, Vương Hải sức mạnh vô song, hoàn toàn không giống một người bị rút cạn cơ thể. Mỗi một đò/n tấn công đều mang theo âm khí lạnh lẽo. Chuỗi vòng cổ xươ/ng người kia không ngừng phát ra sức mạnh, nuôi dưỡng anh ta, đồng thời cũng ăn mòn anh ta.
Phòng khách nhất thời gà bay chó sủa. Tôi ngại người nhà của anh ta, không dám hoàn toàn buông tay buông chân, nhất thời lại bị anh ta ép đến có chút bó tay bó chân.
Đột nhiên, cửa sổ kính phòng khách “ầm” một tiếng vỡ tan tành, một bóng đen như q/uỷ mị xông vào, mục tiêu trực tiếp nhắm vào chuỗi vòng cổ xươ/ng người trên cổ Vương Hải.
Bóng đen kia hành động nhanh như chớp, trên người mang theo âm khí lạnh lẽo, mặt bịt kín bằng vải đen, chỉ lộ ra một đôi mắt vô cảm.
“Cút ngay!” Vương Hải dường như cũng nhận thấy được nguy hiểm, từ bỏ tấn công tôi, vung tay chụp lấy bóng đen kia.
Tôi sao có thể để anh ta đắc thủ.
Roj lá liễu vung ra, quất về phía bóng đen kia, đồng thời đ/á một cước vào hạ bộ của Vương Hải.
Ba bên lập tức hỗn chiến cùng nhau. Bóng roj, hắc khí, quyền cước giao thoa.
Người bịt mặt kia thân thủ vô cùng cao cường, mấy lần đều suýt chút nữa thành công, nhưng đều bị roj lá liễu của tôi và sự phản kích đi/ên cuồ/ng của Vương Hải đẩy lùi.
Trong hỗn lo/ạn, tôi chọn đúng thời cơ, hung hăng quất roj vào chuỗi vòng cổ trước ng/ực Vương Hải. Gần như đồng thời, người bịt mặt kia cũng đ/á/nh một chưởng vào sau lưng Vương Hải.
“Ự!”
Vương Hải bị hai mặt tấn công, phun ra một ngụm m/áu đen, cơ thể kịch liệt r/un r/ẩy.
Chuỗi vòng cổ trên cổ ánh lên màu đỏ m/áu đi/ên cuồ/ng, sau đó ảm đạm đi vài phần. Anh ta lùi lại vài bước, đ/ập vào tường, vẻ đi/ên cuồ/ng trong mắt tan biến đi một chút, lộ ra một tia mơ hồ và đ/au khổ ngắn ngủi.
Người bịt mặt kia thấy một kích không thành công, không hề lưu luyến chiến đấu, tung mình một cái từ cửa sổ trốn đi.
Tôi không kịp đuổi theo, nhìn về phía Vương Hải.
Anh ta ngã quỵ xuống đất thở hổ/n h/ển, nhìn căn phòng ngổn ngang và người nhà kinh hãi. Biểu cảm trên mặt anh ta xuất hiện sợ hãi và nghi ngờ.
“Tại sao lại như vậy?” Anh ta lẩm bẩm tự nói, ay vô thức sờ lên chuỗi vòng cổ.
"Bây giờ, anh tin chưa?" Tôi đi đến trước mặt anh ta, hỏi ngược lại. "Còn muốn tiếp tục giữ lại cái vận may này nữa không?"
Vương Hải ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt phức tạp vô cùng, có sợ hãi, tham lam xen lẫn giãy giụa.
Anh ta r/un r/ẩy tay, cởi chuỗi vòng cổ ra nói: "Cầm đi, mau cầm nó đi..."
Tôi đưa tay ra.
Ngay khi đầu ngón tay của tôi sắp chạm vào chuỗi vòng cổ xươ/ng người, "Đoàng!" Một tiếng sú/ng vang lên từ ngoài cửa sổ. Viên đạn b/ắn lệch găm vào vai Vương Hải, m/áu tươi lập tức tuôn ra.
Anh ta kêu thảm một tiếng, ngã xuống đất.
Là người bịt mặt kia? Đến gi3t người diệt khẩu, hay là ngăn cản anh ta giao ra chuỗi vòng cổ?
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một bóng người mờ ảo lướt qua trên tường rào. Sú/ng b/ắn chính x/á/c, hành động quả quyết, hẳn là sát thủ chuyên nghiệp.
Tôi không rảnh đi đuổi theo. M/áu trên vai Vương Hải vẫn còn đang chảy, người đã bất tỉnh.
Nhưng trong cơn đ/au kịch liệt, anh ta tỉnh lại trong chốc lát, phun ra một ngụm m/áu đen…
Người nhà anh ta sợ hãi tột độ, khóc lóc vây quanh.
Tôi kiểm tra vết thương của anh ta, cũng may không phải vết thương chí mạng. Nhưng phiền toái là, viên đạn kia sượt qua chuỗi vòng cổ, dường như kinh động đến thứ gì đó bên trong. Chuỗi vòng cổ xươ/ng người kia vốn không có động tĩnh, lại lần nữa phát ra ánh sáng đỏ ngầu. Nó dường như đang hút m/áu của Vương Hải.
Không thể chậm trễ thêm được nữa.
Tôi nhanh chóng điểm vài huyệt xung quanh vết thương của Vương Hải. Dùng chân khí yếu ớt của bản thân tạm thời phong bế huyết mạch, làm chậm quá trình chảy m/áu.
Tôi hét lớn với mẹ của Vương Hải, người đang sợ đến ngây người: “Mau gọi xe cấp c/ứu.”
Nói xong, tôi không do dự nữa, nắm ch/ặt lấy chuỗi vòng cổ xươ/ng người, gi/ật mạnh khỏi cổ Vương Hải.
Vừa chạm vào, một luồng khí lạnh thấu xươ/ng, oán đ/ộc tột cùng theo cánh tay xông thẳng lên tim tôi.
Tôi rên lên một tiếng, sự phản phệ của thứ này còn lợi hại hơn tưởng tượng. Tôi lập tức lấy từ trong túi vải ra một nắm tro lư hương trộn với chu sa, gắt gao bao bọc lấy chiếc vòng cổ, rồi nhanh chóng lấy dây chỉ đỏ ra, thoăn thoắt quấn ch/ặt, thắt một nút trấn tà. Sự xung kích oán đ/ộc đó mới tạm thời bị áp chế nhưng nó vẫn như vật sống, khẽ r/un r/ẩy trong lòng bàn tay tôi.
Xe cấp c/ứu và cảnh sát nhanh chóng đến, biệt thự trở nên hỗn lo/ạn.
Tôi với tư cách là người chứng kiến và tham gia, bị hỏi vài câu đơn giản. Tôi chỉ nói là tranh chấp gia đình, chuyện tà vật không hề nhắc đến.
Cảnh sát tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng nhìn trạng thái của người nhà Vương Hải và dấu vết hiện trường, cũng chỉ có thể tạm thời ghi lại vụ việc.
Khi Vương Hải được đưa lên xe c/ứu thương, anh ta tỉnh lại một thoáng. Nhìn thấy thứ trong tay tôi, trong mắt lóe lên vẻ sợ hãi tột độ, môi mấp máy dường như muốn nói gì đó, cuối cùng lại ngất đi.
Tôi biết, nguy cơ của anh ta vẫn chưa được giải trừ.
Tà khí nhập thể đã sâu, lại bị thương do sú/ng b/ắn, dù sống sót, nửa đời sau cũng có lẽ bệ/nh tật triền miên, vận may coi như hết. Đây đều là kết quả tự anh ta chuốc lấy.