Sau khi chuyển ra khỏi nhà họ Lục.
Tôi chính thức chấm dứt mối qu/an h/ệ bao nuôi với Lương Tụng Niên.
Và đường hoàng hẹn hò với anh ấy.
Vào ngày x/ác nhận mối qu/an h/ệ, anh ấy đưa thẻ lương của mình cho tôi, mang vẻ mặt vô cùng đắc ý mà nói: "Từ nay về sau, tiền anh ki/ếm được đều giao hết cho em giữ."
Ba cọc ba đồng tiền lẻ của anh ấy thì có gì mà phải giao nộp cơ chứ?
Chương 5:
Nhưng tôi không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của anh ấy, nên đành giả vờ kinh ngạc và vui sướng nhận lấy.
Nhưng tôi hoàn toàn không có ý định sử dụng số tiền đó.
Thấy thái độ lấy lệ của tôi, Lương Tụng Niên có vẻ bất đắc dĩ: "Có phải em vẫn nghĩ anh là một kẻ nghèo kiết x/ác không?"
"Thực ra anh cũng rủng rỉnh lắm đấy."
"Thật mà."
Tôi không để tâm lắm đến những lời anh ấy nói.
Chỉ nghĩ đó là lòng tự tôn của một Alpha đang làm càn mà thôi.
Tôi và Lương Tụng Niên đã yêu nhau được ba tháng.
Mọi phương diện đều vô cùng hòa hợp.
Ngoại trừ việc thỉnh thoảng anh ấy lại bùng n/ổ tính chiếm hữu, cứ nằng nặc ép tôi phải nói ra khi đang ở trên giường.
Rằng người Alpha tôi yêu nhất trên đời này chính là anh ấy.
Nhưng khi tôi thốt ra lời đó, anh ấy lại không tin.
Anh ấy vùi đầu vào ngựk tôi, giọng trầm khàn: "Vậy còn Lục Kh/inh Chu thì sao?"
Chậc.
Lúc như thế này mà nhắc đến Lục Kh/inh Chu thì có mất hứng không cơ chứ?
Tôi kìm nén cơn bực dọc, kiên nhẫn thủ thỉ: "Anh ta căn bản không có cửa để so sánh với anh đâu."
Lương Tụng Niên lúc này mới tỏ vẻ mãn nguyện.
Anh ấy hôn tôi cuồ/ng nhiệt đến mức suýt chút nữa tôi không thở nổi, rồi lại hệt như một chú chó nhỏ đang đá/nh dấu lãnh thổ, dốc hết pheromone của mình truyền thẳng vào tuyến thể của tôi.
Bị hànhz hạz đến tận nửa đêm, lúc tôi gần như đã chìm vào giấc ngủ.
Điện thoại bỗng reo vang.
Tôi mơ màng mò mẫm bắt máy, từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Lục Kh/inh Chu, vẫn mang theo cái ngữ điệu ra lệnh cho kẻ hầu người hạ y như trước: "Ôn Tự Bạch, tôi uống say rồi, cậu mau đến đón tôi đi."
Anh ta báo một địa chỉ.
Đó là một địa điểm ăn chơi mà anh ta thường xuyên lui tới.
Rõ ràng đã đường ai nấy đi rồi, thế mà nửa đêm nửa hôm vẫn còn gọi điện quấy rối. Tôi đ/âm ra nghi ngờ anh ta bị th/ần ki/nh, đang định cúp máy thẳng thừng.
Thì Lương Tụng Niên với khuôn mặt hằn học bất mãn áp sát vào, ngấu nghiến lấy đôi môi tôi: "Có phải ban nãy anh chưa đủ dốc sức không? Thế nên em mới còn sức để nghe điện thoại của người đàn ông khác hả?"
Chẳng mấy chốc, tôi đã quẳng việc Lục Kh/inh Chu gọi điện cho mình ra tận chín tầng mây.
Mãi đến chiều hôm sau khi tỉnh dậy, đ/ập vào mắt tôi là hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn lấp đầy màn hình từ Lục Kh/inh Chu.
Tôi vừa mở khung chat của Lục Kh/inh Chu ra.
Thì Lương Tụng Niên - đang mặc bộ đồ ngủ mặc ở nhà, khoác thêm chiếc tạp dề nhỏ trông vô cùng đảm đang và đẹp trai - bưng bát cháo dinh dưỡng vừa ninh nhừ bước vào, dịu dàng hỏi tôi: "Cục cưng đang xem gì mà say mê thế?"
Cảm giác ê ẩm nơi thắt lưng men theo sống lưng lan tỏa khắp cơ thể, tay tôi khẽ run lên rồi vội vàng ấn tắt màn hình điện thoại, cố tỏ ra điềm nhiên như không có chuyện gì: "Không có gì đâu anh, chỉ là mấy tin nhắn rác ấy mà."
Nào ngờ vừa dứt lời, chuông điện thoại lại reo lên inh ỏi, hiển thị rõ mồn một ba chữ "Lục Kh/inh Chu" chói lóa.
Tôi: "..." Rõ ràng chẳng làm gì sai trái, nhưng lại chột dạ một cách khó hiểu.
"Sao cục cưng lại mang vẻ mặt như sắp đối mặt với kẻ th/ù thế kia? Chẳng phải em nói đã c/ắt đ/ứt hoàn toàn qu/an h/ệ với hắn ta rồi sao, cứ nghe đi." Lương Tụng Niên nhìn tôi bằng ánh mắt ôn hòa: "Anh sẽ không gh/en đâu."
Tôi mà tin được những lời xảo trá của anh ấy thì đúng là có q/uỷ mới tin.
Nếu tôi mà nghe máy, e là cái eo này của tôi thực sự sẽ đi tong mất.
"Nghe ngóng cái nỗi gì chứ?" Tôi dứt khoát xóa liên lạc và cho Lục Kh/inh Chu vào danh sách đen: "Bây giờ nghe thấy giọng nói của anh ta thôi là em đã thấy phiền phức lắm rồi."
Nụ cười chân thành rạng rỡ hiện lên nơi đáy mắt Lương Tụng Niên, anh ấy cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi tôi: "Cục cưng ngoan quá."