Từ hôm đó trở đi, Thẩm Luật không còn tìm tôi nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, dồn toàn bộ tinh lực vào việc gom vốn.
Trong mắt ba mẹ, hình ảnh của tôi là một cậu ấm công tử đã ăn sâu bén rễ. Giờ mà đột ngột mở miệng xin một khoản tiền lớn, e là phải tốn không ít công sức thuyết phục.
Thôi thì tự xoay xở vậy.
Tôi b/án sạch siêu xe, đồ hiệu, c/ắt giảm tối đa chi tiêu. Không còn la cà quán bar, bỏ hẳn rư/ợu chè, chỉ một lòng hoàn thành tín chỉ trước năm ba.
Một hôm, giáo viên chủ nhiệm của Thẩm Luật nhắn hỏi:
“Thẩm Luật nghỉ học mấy ngày rồi, em là bạn thân nhất của cậu ấy, có biết chuyện gì không?”
Tôi đáp gọn:
“Chắc là tiêu đời rồi.”
Giáo viên:
“…”
---
Lần gặp lại Thẩm Luật là khi hắn dắt Đường Hà tới làm thủ tục thôi học.
Hắn lái một chiếc Mercedes bóng loáng, bộ dạng hoàn toàn khác trước — kính râm che kín mắt, vẻ mặt hớn hở. Đường Hà ngồi ghế phụ, cả người phủ kín hàng hiệu.
Thẩm Luật liếc tôi bằng ánh mắt kh/inh miệt:
“Nhà giàu thì sao? Rồi cũng bị loại công tử bột như cậu phá nát. Không như tôi, v/ay chút vốn, chơi vài ván ở sò/ng b/ạc là làm giàu từ hai bàn tay trắng được luôn.”
Tôi sững người:
“Anh đi đ/á/nh bạc rồi à?”
Hắn càng thêm đắc ý:
“Tôi đâu có ng/u như cậu. Nói cho cậu biết, tôi toàn thắng, chưa thua ván nào!”
Tôi lắc đầu.
Thằng này coi như hết th/uốc chữa rồi. Dính vào c/ờ b/ạc, kẻ nào cũng có kết cục thảm hại.
Thẩm Luật vẫn say sưa bày tỏ với Đường Hà:
“Học hành làm gì cho khổ, có anh là đủ rồi. Đợi anh ki/ếm được tiền, liền chữa bệ/nh cho em.”
“Đừng nhắc đến chuyện t/ự t* nữa. Em mà có mệnh hệ gì, anh phát đi/ên lên mất!”
Đường Hà rơm rớm nước mắt, nhìn hắn bằng ánh mắt mê muội:
“Thẩm Luật, anh khiến em tin rằng trên đời này vẫn còn người muốn c/ứu rỗi em. Cảm ơn anh.”
Giữa ban ngày ban mặt, hai người ôm nhau khóa môi, chẳng hề kiêng dè.
Chuyện ấy nhanh chóng đến tai ông Thẩm.
Nhưng ông ta chẳng trách con trai, lại quay sang trách tôi:
“Tiểu Tần, cháu với Tiểu Luật thân như ruột thịt, sao lại để mặc nó bỏ học như vậy?”
Ruột thịt ư?
Bao năm Thẩm Luật hưởng lợi từ nhà tôi, khiến ông tài xế này quên luôn thân phận của mình rồi.
“Nếu không phải năm xưa Tiểu Luật c/ứu cháu, cháu có đứng được ở đây không? Cháu làm vậy khiến người ta đ/au lòng lắm!”
Tôi cười lạnh:
“Chính vì nhớ ơn c/ứu mạng đó mà ba tôi mới giữ ông làm tài xế suốt bao năm.”
“Ông Thẩm, nếu ông già rồi mà quên mất mình là ai, nhà tôi có thể đổi người lái xe bất cứ lúc nào.”
Sắc mặt ông Thẩm biến đổi, nhưng vẫn trơ trẽn nói tiếp:
“Tiểu Tần, cháu nói giúp bác với Tần tổng xem, cho Tiểu Luật vào làm ở công ty được không?”
Ông ta không hề biết con trai mình đang sa vào c/ờ b/ạc.
Thẩm Luật nói với ông Thẩm rằng hắn đi khởi nghiệp.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Thẩm Luật đã phùng mang trợn mắt:
“Ba! Con đếch thèm vào công ty nhà cậu ta!”
“Con tự lập nghiệp, không phải loại ăn bám ba mẹ. Con cao quý hơn cậu ta gấp vạn lần!”
Hắn đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, nhăn mặt đầy gh/ê t/ởm:
“Con không muốn dính dáng đến loại gay này! Nghĩ thôi đã thấy buồn nôn rồi!”