Tâm Thượng Minh Châu

Chương 5 + 6

05/07/2024 17:56

5.

Có những giọt m/áu tươi rỉ ra.

Tên tra nam bị đ/au nên gào lên hoảng lo/ạn, khóc lóc kêu cha gọi mẹ.

Đột nhiên khung cảnh trở nên hỗn lo/ạn.

“Cô Khương à.” Lục Minh Châu trầm giọng gọi tôi.

Giọt nước mắt ở nơi khóe mắt cuối cùng cũng chậm rãi rơi xuống.

“Khóc cái gì?”

Tôi không thích khóc, càng không thích nhìn thấy mấy cô gái khóc.

Khi họ khóc, tim tôi cũng vỡ vụn.

Tôi giơ chân đ/á mạnh vào mông của một tên tra nam khiến anh ta văng đi mấy mét.

Tôi quay lại rồi nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt của cô ấy.

Hừ!

Các người muốn xem hai người phụ nữ cãi nhau rồi t/át vào mặt nhau đúng không?

Tôi rất công bằng.

Chị đây không phải loại người tầm thường như thế.

Tôi giúp họ n/ổ ch*t mấy tên rác rưởi như mấy người.

Tôi vòng tay ôm lấy đôi vai g/ầy gò của Lục Minh Châu:

“Em gái à, em là thế thân của chị, đương nhiên chị phải chống lưng cho em rồi, ai lăng mạ em thì chính là không coi trọng Khương Tâm Nhu chị.”

“Em cẩn thận nhìn xem, vừa rồi còn ai ứ/c hi*p em nữa?”

Tôi cầm nửa chai rư/ợu vỡ rồi nhìn quanh, sau đó lạnh lùng hét lên:

“Bà đây sẽ đ/á/nh cho người đó nôn phân ra.”

6.

Làm ầm ĩ một hồi thì cuối cùng Thẩm Khác đã giúp bạn bè của anh ta chạy trốn.

Trong phòng bao chỉ còn lại ba người chúng tôi.

Thẩm Khác khẽ cau mày: “Tâm Nhu, làm ầm ĩ lớn như vậy, cũng nên bình tĩnh lại rồi nhỉ?”

Giọng điệu của anh ta nhẹ nhàng, thậm chí có hơi thiếu kiên nhẫn.

“Vậy đương nhiên là không đủ rồi.”

Tôi cười mỉa mai: “Loại cặn bã giống như anh, tôi nhìn thấy lần nào thì sẽ đ/á/nh lần đó.”

Trong mắt Thẩm Khác lóe lên tia sáng: “Tâm Nhu, có phải là trước đây anh chiều chuộng em quá rồi không?”

Đây là giọng điệu cảnh cáo.

Chiều mẹ anh đấy!

Trong lòng tôi thầm m/ắng, tôi lại muốn bùng n/ổ nhưng cánh tay đã bị Lục Minh Châu nhẹ nhàng kéo lại.

Hai mắt cô ấy đỏ hoe, cô ấy rụt rè nhìn tôi.

“Cô Khương, xin lỗi cô, tôi không cố ý xen vào giữa hai người đâu.”

“Mẹ tôi bệ/nh nặng đang chờ được phẫu thuật, tôi đã v/ay tiền từ tất cả những nơi có thể v/ay nhưng không đủ tiền cho ca phẫu thuật đó, thật sự tôi cùng đường rồi.”

Cô ấy lẩm bẩm rất lâu rồi mới ngước mắt lên lén lút nhìn Thẩm Khác.

“Thẩm tổng nói… anh ta sẵn lòng bỏ ra số tiền này cho tôi. Nhưng điều kiện là tôi phải từ bỏ việc tiếp tục học và ở bên cạnh anh ta ba năm, tôi phải ngoan ngoãn… làm con chim hoàng yến ở bên cạnh anh ta.”

Hóa ra tên tra nam này dùng ân huệ để ép buộc người ta.

Tôi nói mà.

Làm sao một cô gái xinh đẹp đáng yêu như thế lại có thể m/ù quá/ng như tôi được?

Tôi múc một thìa súp đậu phụ m/a bà chan lên cơm rồi ngẩng đầu lên thản nhiên nhìn cô ấy:

“Thẩm Khác cho em bao nhiêu tiền?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công lược nhầm người, bạch nguyệt quang của hắn trực tiếp “vỡ phòng tuyến”

Chương 13
Ở bên Thẩm Nhược Khanh một năm, tôi mới biết mình chọn nhầm đối tượng để công lược. Hệ thống nói Thẩm Nhược Khanh thích kiểu người hay dính người, nên tôi dựa vào việc bám riết không buông mà chen vào cuộc sống của anh. Sau khi ở bên nhau, ngày nào tôi cũng đòi ôm đòi hôn, hận không thể dính lấy anh mọi lúc mọi nơi. Thẩm Nhược Khanh chưa từng thể hiện mình thích tôi, tôi cứ tưởng anh chỉ là người kín đáo. Cho đến khi hệ thống đột nhiên online. “Ký chủ, cậu công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!” “Thẩm Nhược Khanh nhìn thì dịu dàng, nhưng thực ra tâm địa tàn nhẫn, lại ghét nhất bị người khác bám dính.” Tôi vội vàng lăn bò xuống khỏi người Thẩm Nhược Khanh. Đối diện với ánh mắt khó hiểu của anh, tay tôi run như cầy sấy. Kể từ đêm đó, tôi không dám cuộn trong lòng anh, ôm eo anh ngủ nữa.
Boys Love
Đam Mỹ
Hệ Thống
12
Lấy Lòng Chương 12