Án Mạng Nam Thần Rơi Lầu

Chương 3

24/03/2026 13:14

Tôi quyết định tự mình điều tra.

Tôi biết làm vậy là vô ích nhưng sâu thẳm trong lòng luôn có một tiếng nói mách bảo tôi rằng: Sự việc không hề đơn giản như vậy.

Có khi, thật sự có một “bóng m/a” vô hình nào đó cũng nên.

Tự mình điều tra, khó tránh khỏi việc liên tục vấp phải trắc trở.

Tôi tìm đến bạn cùng phòng của nạn nhân trước nhưng rõ ràng bọn họ đã bị dặn dò từ trước.

Hễ hỏi đến chuyện liên quan đến vụ án thì: “Không biết, nghe nói là t/ai n/ạn.”

Còn nếu hỏi về sinh hoạt thường ngày của nạn nhân thì: “Không rõ, bọn em không thân.”

Tôi biết bọn họ đang nói dối nhưng lại chẳng có cách nào.

Dù sao thì trong cục cũng đã kết án, tôi hiện giờ chỉ có thể đại diện cho cá nhân. Đã thế còn là một cá nhân lén lút vụng tr/ộm, nếu để đội trưởng phát hiện tôi vẫn đang điều tra, e là khó tránh khỏi một trận m/ắng nhiếc. Nói không chừng đến tiền thưởng cuối năm cũng chẳng giữ nổi.

Cứ thế, sự việc rơi vào bế tắc.

Chớp mắt đã một tuần trôi qua, tôi vẫn chẳng thu hoạch được gì.

Ngay lúc tôi định bỏ cuộc thì sự việc bỗng xuất hiện bước ngoặt.

Đại học và đồn cảnh sát nằm sát nhau, cộng thêm việc cục trưởng và lãnh đạo nhà trường có quen biết nên chúng tôi có thể sang căng tin ăn cơm miễn phí. Điều kiện tiên quyết là chỉ được mặc thường phục, sợ ảnh hưởng đến sinh viên. Dạo gần đây, vì luôn mặc thường phục âm thầm điều tra nên cả ba bữa của tôi đều giải quyết ở căng tin.

Trưa hôm đó, lúc tôi đang cắm cúi xì xụp ăn mì thì ba cậu bạn cùng phòng của nạn nhân cũng vừa vặn đến ăn. Căng tin đông người, ba cậu nhóc không những không nhìn thấy tôi, mà còn ngồi ngay xuống bàn trống phía sau.

Tôi nín thở ngưng thần, vểnh tai nghe cuộc nói chuyện của họ.

“Dương An, mày bảo tụi mình rốt cuộc có nên báo cảnh sát không?”

“Mày đi/ên rồi hả Đông Tử? Mày quên lời cố vấn học tập nói rồi sao? Không nói gì hết, không làm gì hết rồi sẽ được cử đi học thạc sĩ! Cơ hội này mày không cần nhưng tao cần!”

“Nhưng mà nếu những gì tụi mình nhìn thấy hôm đó, không phải là ảo giác thì sao?”

“Không phải ảo giác thì còn có thể là gì? Nếu Trương Lôi thật sự bị người ta gi*t, cảnh sát lại không tra ra được chắc?”

“Nhưng chuyện này rùng rợn quá, với lại tối hôm đó, rõ ràng tụi mình đã nhìn thấy....”

“Tao đã nói rồi, đó là ảo giác!”

Cậu nam sinh tên Dương An hạ thấp giọng gầm gừ, tôi nghe ra được thực chất cậu ta đang rất h/oảng s/ợ, chỉ là đang cố dùng sự phẫn nộ để che đậy đi nỗi sợ hãi đó mà thôi.

“Khoảng thời gian đó ba đứa mình áp lực đều lớn, xuất hiện chút ảo giác thì làm sao? Hơn nữa tối hôm đó, tụi mình uống bao nhiêu là bia, đều say khướt cả rồi, cái người đó chính là ảo giác do s/ay rư/ợu sinh ra!”

Dương An vừa nói vừa đ/ập tay xuống bàn, nếu không phải do căng tin ồn ào thì những người xung quanh đã sớm chú ý đến cậu ta rồi.

Và sau khi cậu ta dứt lời, cả ba người cũng chìm vào im lặng.

Mãi một lúc lâu sau, mới vang lên một giọng nói mới, xen lẫn chút r/un r/ẩy vì sợ hãi:

“Tại sao tụi mày cứ phải tự lừa mình dối người vậy?”

“Trong lòng tụi mày rõ ràng thừa biết, làm gì có hung thủ nào và đó cũng hoàn toàn không phải ảo giác của tụi mình!”

“Là nữ q/uỷ áo đỏ! Là cô ta hóa thành lệ q/uỷ quay về đòi mạng rồi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Hạ Cổ Chương 27
6 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm