Khi chúng tôi trở lại xưởng gỗ, Ngô Tứ hoàn toàn suy sụp.

Hai anh em họ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, hai người anh thứ hai và thứ ba cũng đều qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn.

Dù rất sợ Ngô Đại, nhưng chính người anh cả này đã nuôi nấng Ngô Tứ khôn lớn.

Mấy ngày sau đó, Ngô Tứ liên tục gào thét đòi đi tìm anh trai.

Nhưng tất cả chúng tôi đều hiểu rõ rằng trong hoàn cảnh ấy, sau cả đêm mất tích, khả năng Ngô Đại còn sống gần như bằng không.

Dẫu vậy, chúng tôi vẫn đưa Ngô Tứ quay lại bãi đỗ xe lần nữa. Vẫn chẳng thấy bóng dáng hay dấu vết gì của Ngô Đại.

Trận bão tuyết k/inh h/oàng kéo dài suốt sáu ngày đêm, gần như không ngớt, lớp tuyết trên đường dày đến nửa người.

Cả nhóm kẹt cứng trong xưởng gỗ, bất lực nhìn thiên nhiên phong tỏa mọi lối đi.

Cái ch*t của Ngô Đại như tảng đ/á đ/è nặng lòng mỗi người.

Từ Tùng day dứt khôn ng/uôi, giá như hôm ấy nghe lời khuyên của ông Vương, đợi thêm vài ngày thì đâu đến nỗi.

Ngô Tứ nhất quyết không tin anh trai đã ch*t, đến những ngày cuối, tinh thần cậu dần trở lên bất ổn.

Đêm đêm hắn gi/ật mình hét thất thanh, khẳng định nghe thấy tiếng Ngô Đại gọi ngoài kia, liều mạng đòi phá cửa xông ra.

May nhờ có chú Thành ở bên, ông luôn nhẹ nhàng vỗ về, khuyên nhủ chúng tôi giữ vững tinh thần.

Sưởi ấm trong xưởng gỗ không thành vấn đề, nhưng lương thực dần cạn kiệt vào những ngày cuối.

Chẳng ai biết trận tuyết này sẽ còn kéo dài bao lâu.

Chú Thành sợ chúng tôi gục ngã, lặng lẽ giấu nhẹm chuyện lương thực sắp hết.

Ông nhường toàn bộ đồ ăn no bụng cho lũ đàn ông trẻ chúng tôi, còn mình chỉ uống chút bột trà sữa, cầm cự suốt ba ngày.

Đến khi tuyết ngừng rơi, đường thông, tiếp tế tới nơi, chúng tôi mới biết chú Thành đã âm thầm chịu đói nhường cơm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
9 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyến Bay Tận Thế

Chương 8
Trước khi lên máy bay, mẹ nhắn tin bảo để phần bò viên sốt cà chua cho tôi. Tôi trả lời: [Con biết rồi, mẹ đừng có ăn vụng nhé.] Đó là tin nhắn cuối cùng tôi nhận được từ bà. Vài giờ sau, chuyến bay của tôi buộc phải hạ cánh khẩn cấp. Máy bay đáp xuống một sân bay sáng rực ánh đèn. Đèn đường băng sáng trưng, bãi đậu máy bay chất đầy, nhà ga cũng rực rỡ ánh đèn. Nhưng nơi ấy không có nhân viên mặt đất, không có thông báo, không có xe đưa đón. Không một bóng người sống. Cơ trưởng yêu cầu chúng tôi ở yên tại chỗ, không được mở cửa. Mười phút sau, tiếp viên xuống kiểm tra trở lên báo: "Bên trong nhà ga... toàn là máu." Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra thảm họa thực sự không phải là rơi máy bay. Mà là khi bạn tưởng mình đã hạ cánh an toàn, thì phát hiện ra mặt đất đã biến mất.
Hiện đại
Kinh dị
13