Người nhà họ Lưu cầm gậy lao lên trước, tôi và Lục Linh Châu ngầm hiểu ý nhìn nhau, Lục Linh Châu trực tiếp đẩy hai tay về phía trước:

“Nhìn tôi đây, Đại Uy Thiên Long.”

Nhân lúc mọi người đang ngơ ngác, Lục Linh Châu đột nhiên tung cước đ/á ngã tôi xuống đất, sau đó kéo Tống Phỉ Phỉ quay người bỏ chạy.

Tôi nằm trên mặt đất, tức gi/ận hét lên: “Lục Linh Châu, đồ tiểu nhân hai mặt nhà cậu!”

“Cậu đợi đấy.”

Đây là kế hoạch tốt nhất mà chúng tôi đã thảo luận từ lâu, tôi và Giang Hạo Ngôn lẻn vào phe đối phương trước để tìm hiểu rõ ràng sự tình, Lục Linh Châu và Tống Phỉ Phỉ sẽ ở bên ngoài tiếp ứng.

Lưu Năng Sơn thấy vậy, quả nhiên rất đắc ý, chĩa cái cuốc trong tay vào mặt tôi.

“Hừ, đem hai người bọn họ về đền thờ trước, nh/ốt chung với tên họ Trần kia!”

Thôn Trúc Lâm tuy núi nhiều, nhưng diện tích không lớn lắm, hàng trăm hộ dân nằm rải rác dọc theo dòng suối quanh co.

Họ để mấy người ở lại tiếp tục ch/ôn qu/an t/ài xuống đất, rồi rầm rộ áp giải chúng tôi vào trong thôn, những người dân trong thôn cũng ra xem náo nhiệt.

“Năng Sơn, Nhặt cốt sư này cũng không được à?”

Lưu Năng Sơn lắc đầu, mặt tối sầm lại.

Thôn dân thở dài.

“Này, giới trẻ bây giờ bị sao thế nhỉ, cứ đưa đến miếu Bá Công trước đi, việc này vẫn chỉ có người lớn tuổi mới làm được, nhìn xem Lão Chu giỏi đến thế cơ mà.”

“Giỏi thì có ích gì? Tôi mang hai chai Mao Đài mời ông ta xuất sơn, nhưng ông ta không chịu! Cậu thanh niên này cũng là do ông ta giới thiệu phải không? Không đáng tin cậy!”

Tiếng bàn luận của thôn dân càng lúc càng nhỏ lại, một ông già tóc đã bạc trắng, cằm để râu dê, chắp tay sau lưng bước ra từ trong đám đông, hừ lạnh với Lưu Năng Sơn.

Lưu Năng Sơn lập tức dừng chân, lo lắng xoa xoa tay.

“Ông chú Hai, cháu, cháu…”

“Hừ, ta đã bảo cháu tạm dừng hai ngày rồi, đừng có sốt ruột, mà không ai chịu nghe, bây giờ th//i th//ể của mẹ cháu cũng bị xúc phạm, lại càng phiền phức hơn rồi!”

“Đưa người qua đó trước đi!”

Ông chú Hai xua xua tay, Lưu Năng Sơn thở phào nhẹ nhõm, lộ ra ý cười trên mặt.

“Vâng, vâng, để cháu lấy công chuộc tội, đích thân áp giải họ đi cúng tế.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm