Cạch. Cửa phòng tắm mở ra.

Lục Quan Kỳ bước ra với chậu quần áo bẩn trên tay.

Hắn quả là được tạo hóa ưu ái: Lông mày sắc nét, đôi mắt sáng quắc, nửa trên khuôn mặt lạnh lùng lại hài hòa với đôi môi hình trái tim. Tất cả kết hợp một cách hoàn hảo.

“Lục Quan Kỳ.”

Hắn khẽ mím môi, quay đầu bước lại. Sau một ngày tiếp xúc, tôi nhận ra mỗi khi bối rối, hắn tuy vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh nhưng hay có tật mím môi.

Thật đáng yêu.

Nhìn kìa, đôi mắt hắn lạnh như băng, dáng người thẳng tắp, môi trên hình chữ M khẽ chạm môi dưới.

“Lại đây, tôi dạy cậu giặt đồ.”

Lão đại ngơ ngác: “Phòng giặt trong ký túc xá đâu phải để làm cảnh?”

“Bẩn.”

Nói là dạy giặt đồ, nhưng cuối cùng tôi nhận ra tự làm còn đỡ vất vả hơn. Tôi giằng lấy chiếc áo lấm bọt xà phòng từ tay Lục Quan Kỳ, đẩy hắn sang một bên: “Để tôi, cậu đứng xem thôi.”

Lục Quan Kỳ ngượng ngùng mím môi: “Cảm ơn.”

Không có gì, xem như trả ơn sáu nghìn ông Mao.

Trong khuôn viên đại học, những người thu hút ánh nhìn thường là mỹ nam mỹ nữ, sinh viên xuất sắc hoặc người có khiếu hài hước. Dù dáng đi của Lục Quan Kỳ thẳng tắp như lính duyệt binh, nhưng điều đó không ngăn được mọi người ngắm nhìn trai đẹp.

“Uầy, nhóm này toàn cực phẩm! Lớp mình hả?”

“Đúng rồi! Lớp mình đấy!”

Tiếng bàn tán râm ran. Tôi vừa lắng nghe vừa dõi theo trạng thái của Lục Quan Kỳ.

Đồng phục quân sự giá rẻ vải thô, đường may cẩu thả. Nhưng trên thân hình cao ráo của Lục Quan Kỳ, bộ quân phục màu xanh rêu ấy lại toát lên vẻ cuốn hút khác lạ.

Trời nóng bức, mọi người đều cởi áo khoác. Duy chỉ có hắn vẫn chỉn chu trong bộ đồ tập - dáng người thẳng như tùng, khí chất anh tuấn.

Giờ tôi đã phần nào hiểu được niềm vui khi mẹ nuôi mèo Maine.

Nhìn Lục Quan Kỳ khiến người khác trầm trồ, trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác tự hào như thấy con mình xuất chúng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm