Vũ Quá Thiên Thanh

Chương 14

05/06/2024 17:51

14

Đến Lâm Giang, lúc xuống xe ngựa ta suýt nữa ngã, Triệu Quy Viễn đỡ lấy ta.

Trước kia hắn cũng đỡ ta, đều không có cảm giác gì, hôm nay lại cảm thấy tim đ/ập có chút nhanh, lỗ tai có chút nóng lên.

Ta không phải tiểu cô nương không rành thế sự, cũng nhận ra tâm tư của ta đối với Triệu Quy Viễn khác với thường ngày, nhưng trong lòng vẫn có chút bối rối.

Chúng ta rất thuận lợi tìm được Tống Chi, là một nữ tử dung mạo rất dễ nhìn, vừa nhìn liền thập phần dịu dàng.

Khi nàng ấy nhìn thấy cái khăn kia, không cầm được nước mắt, bộ dáng bi thương kia làm cho ta cũng nhịn không được rơi lệ.

Việc này kết thúc, Triệu Quy Viễn phải về biên quan.

Ta nghĩ Lâm Tương Nguyên và Tống Chi, ban đêm mơ thấy Triệu Quy Viễn ch*t trên chiến trường, đột nhiên bừng tỉnh, trên người toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Vừa soi gương, trên mặt còn lại dấu nước mắt.

Cảm giác bối rối trong lòng khó có thể bình tĩnh lại, lăn qua lộn lại khó ngủ.

Cuối cùng cũng dậy sớm, ta rửa mặt xong, đẩy cửa ra lập tức thấy Triệu Quy Viễn mặc chỉnh tề đứng cách đó không xa, không biết đang nói gì với Trần Giang.

Ta dừng một chút, tiến lên bắt lấy ống tay áo Triệu Quy Viễn kéo hắn vào trong phòng ta.

“Lời ngươi nói có tính không?” Mặt ta nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng lại thấp thỏm bất an.

Triệu Quy Viễn: “Nói gì?”

“Ngươi nói ta đồng ý với ngươi, ngươi lập tức đi nộp đơn xin từ chức.”

“Nàng đồng ý với ta?” Con ngươi của hắn thoáng cái sáng lên, khóe miệng nhếch lên.

“Ngươi nói trước có tính hay không đi.”

“Giữ lời, đương nhiên là giữ lời, có phải nàng đồng ý không? Ta sẽ lập tức đi viết đơn xin từ chức.”

Hắn không chớp mắt nhìn chằm chằm ta, ta hơi có chút ngượng ngùng, hai má cảm giác có chút hoảng hốt, hoảng lo/ạn gật gật đầu.

Hắn hiển nhiên cũng rất là bối rối, nói xong muốn đi viết đơn từ chức, lúc xoay người đi ra ngoài đầu còn đụng vào khung cửa, phát ra tiếng vang thật lớn.

Đi ra ngoài hai bước sau, lại mãnh liệt xoay người trở lại ôm lấy ta.

“Nàng đã đồng ý với ta, chỗ của ta cũng không được đổi ý.”

Hắn lần này làm ta gi/ật mình, ta vỗ nhẹ hắn, nói: “Ta sẽ không hối h/ận.”

Sau đó chúng ta cùng nhau trở về kinh, sau khi hắn nộp đơn xin từ chức thì đi theo ta gặp phụ thân mẫu thân.

Lúc gặp phụ thân, lúc này ông ta ngược lại không m/ắng ta, chỉ thở dài nói tùy ngươi thôi.

Ta có chút ngạc nhiên, vốn tưởng rằng trở về nhất định lại m/ắng một trận.

Lúc đi chùa Thu Sơn gặp mẫu thân, bà một mình gọi Triệu Quy Viễn qua một bên không biết nói cái gì, sau đó cũng đồng ý hôn sự của chúng ta.

Ta vốn tưởng rằng, bởi vì ta là thành hôn lần thứ hai, trong nhà Triệu Quy Viễn có lẽ sẽ ngăn cản.

Trong nhà hắn song thân đều khỏe mạnh, chỉ có một muội muội tên là Triệu Tương Tư, mới là tuổi dậy thì.

Ta đến nhà hắn thăm hỏi, người nhà hắn lại rất là yêu thích ta, hoàn toàn không phải bộ dáng trong tưởng tượng của ta.

Lúc thành hôn, Bùi Thời không tới, lại sai người đưa lễ, là một cây trâm cài vàng.

Triệu Quy Viễn nhìn thấy lập tức gh/en t/uông, ta vội vàng sai người đặt trâm kia vào sâu trong khố phòng, lại hứa với hắn từ nay về sau chỉ đeo trâm của hắn tặng.

Sau khi thành hôn không lâu, cử người trông coi vài cửa hàng trong nhà, chúng ta lại đi ra ngoài du lịch khắp nói.

Lần này chỉ có hai chúng ta, ta chỉ cảm thấy phong cảnh núi sông lần này đẹp hơn bao giờ hết.

Núi sông vẫn như cũ, nhưng cũng không bằng ngươi.

(Hoàn chính văn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm