Tôi trố mắt kinh ngạc, trong một khoảnh khắc cứ ngỡ mình nghe nhầm.
Tôi là con trai mà. Con trai với con trai cũng có thể ngủ cùng nhau sao? Tôi chưa từng nghe qua chuyện này? Ngủ kiểu gì cơ?
Trong đầu tôi hiện lên hàng trăm câu hỏi.
Lục Thịnh Trạch dường như biết tôi đang nghĩ gì, những ngón tay thon dài của hắn luồn vào giữa môi trên và môi dưới của tôi, bắt chước một tần suất nào đó mà chậm rãi vuốt ve.
Tôi cảm thấy x/ấu hổ một cách khó hiểu, mặt nóng bừng lên.
Lục Thịnh Trạch hạ thấp giọng, như đang dụ dỗ: "Bảo bối, đơn giản lắm."
"Chỉ là tôi hầu hạ em, mát-xa cho em, tắm rửa cho em, dỗ em ngủ. Em không cần phải làm gì cả, nếu không hài lòng thì cứ ph/ạt tôi làm lại, em xem, còn là em được lợi đấy chứ."
Tôi đầy vẻ hoang mang.
Ra là vậy sao? Có vẻ như đúng là tôi được lợi thật.
Tôi đá/nh giá Lục Thịnh Trạch.
Thần sắc hắn thản nhiên, không giống như đang nói dối.
Theo như những ngày qua tôi quan sát vị thiếu gia thật này. Hắn là người tốt. Chắc là sẽ không lừa tôi đâu nhỉ.
Nhưng tại sao lại giúp tôi?
Tôi do dự không quyết.
Lục Thịnh Trạch lại lên tiếng: "Hơn nữa, ngủ với tôi rồi, sau này em muốn theo đuôi tôi thế nào, vào phòng ngủ của tôi ra sao, tôi đều phối hợp hết."
"Thế nào?"
Tôi không kìm lòng được mà d/ao động. Như vậy, muốn tìm bằng chứng Lục Thịnh Trạch là kẻ x/ấu chẳng phải sẽ càng thuận tiện hơn sao. Tôi thầm nghĩ đầy á/c đ/ộc.
Tôi dùng chút tâm cơ nhỏ của mình đồng ý, ánh mắt không kìm được mà liếc nhìn khắp căn phòng. Ngăn nắp chỉn chu, không một hạt bụi, sạch sẽ đến đ/áng s/ợ.
Tôi hoàn toàn không phát hiện ra, ánh mắt của Lục Thịnh Trạch đã thay đổi. Đầy tính xâm lược, đồng tử vừa sâu vừa nóng rực.
Giọng hắn khàn đi: "Bảo bối, bây giờ tôi mát-xa cho em được không?"
Ngồi xổm trước cửa nửa ngày, eo lưng tôi quả thực đ/au nhức.
Nghiêm túc suy nghĩ ba giây, tôi gật đầu.
Không thể bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để b/ắt n/ạt thiếu gia thật được.
Tôi vừa gật đầu xong. Đã bị hắn bóp cằm, hôn ngấu nghiến đến ngây dại.