Đến quán bar, tôi thấy Trần Khước Chi ngồi dựa thản nhiên trên sofa, tay kẹp điếu th/uốc, nhả ra từng vòng khói lơ lửng.

Tôi: “?”

Không phải bảo là say sao? Rõ ràng vẫn rất tỉnh mà...

Tôi đứng khựng lại, định gọi điện x/á/c nhận thì tai lại nghe rõ từng tràng giễu cợt từ nhóm người xung quanh:

“Anh Chi, anh thật sự đổi khẩu vị à? Omega mềm mại xinh đẹp không thích, lại đi chọn một Beta ngốc nghếch vô vị?”

“Tôi gặp Quý Lý rồi, cả người cứ đần đần, cho tí ngọt thì biết ơn, cho tí tiền thì cái gì cũng làm.”

“Hôm trước nhờ cậu ta đi m/ua bữa sáng, thế mà mưa gió gì cũng đi, m/ua suốt hai tuần liền luôn, đúng đồ ngốc!"

Tôi nghiến ch/ặt răng, móng tay cắm sâu vào da thịt, đ/au đến tê dại. Mắt không chớp nhìn chằm chằm Trần Khước Chi.

Hắn… cũng nghĩ tôi là kẻ như thế sao?

Tôi không biết.

Tôi còn chưa kịp định thần thì đã bị vài bàn tay th/ô b/ạo kéo sang một bàn khác. Cảm giác lạnh buốt nơi cổ khiến tôi rùng mình. Trước mắt tôi là một khuôn mặt tinh xảo, nhưng nụ cười lại đầy kh/inh miệt.

Cậu ta bóp cằm tôi, nghiêng đầu đ/á/nh giá, rồi khẽ hừ:

“Cũng chẳng có gì nổi bật. Da không trắng bằng tôi, mắt không to bằng tôi. Tại sao Trần Khước Chi lại từ chối tôi, rồi chọn cậu?”

Nói thật, tôi còn phải cảm ơn cậu ta. Nếu hôm đó tôi không vô tình thấy cảnh cậu ta câu dẫn khiến Trần Khước Chi phát tình sớm, thì ba tháng giao dịch kia đâu đến lượt tôi.

“Beta như cậu chẳng lẽ không biết thân biết phận sao? Alpha cao cấp chỉ đ/á/nh dấu Omega ưu tú như chúng tôi. Cậu không thể đ/á/nh dấu, lấy gì làm anh ấy vui?"

Tôi cứng họng, không nói nổi. Cậu ta càng tức hơn, nhìn thấy dấu răng sau gáy tôi liền gi/ật lấy một điếu th/uốc đang ch/áy từ tay Alpha bên cạnh.

Tôi h/oảng s/ợ nhìn đầu lửa đỏ rực.

"Đừng... đừng!" Tàn th/uốc chạm vào phần mềm sau cổ, một đ/au rát x/é da thịt truyền đến sau cổ. Tôi co rúm người, ngã quỵ xuống sàn, bật ra ti/ếng r/ên nghẹn.

Tiếng cười chế nhạo của Omega vang bên lên tai. Còn những Alpha đứng quanh chỉ khoanh tay nhìn, như thể tôi vốn sinh ra đã là loài côn trùng hèn mọn.

“Đau như vậy mới nhớ đời được chứ? Học cách biết thân phận của mình đi.”

Tôi r/un r/ẩy, chật vật bò dậy, chỉ biết gật đầu lia lịa, miệng lặp đi lặp lại:

“Tôi hiểu rồi… tôi hiểu rồi.”

Ôm lấy vết bỏng rát sau cổ, tôi cúi đầu lặng lẽ bước qua phía sau Trần Khước Chi. Đôi mắt đỏ hoe giấu dưới mái tóc dài. Trong lòng tôi còn giữ chút hy vọng mong manh, muốn gọi điện cho hắn, muốn được dỗ dành.

Phương Dư từng nói với tôi: “Đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8