Quy Tắc Tình Yêu

Chương 3

08/08/2024 15:48

3

Diễn tập bắt đầu, Hạ Noãn diễn vai chân bị thương, khi Giang Dẫn Xuyên cõng cô lao ra ngoài, cô còn có chút phản ứng không kịp, ngựk dán vào lưng hắn, cơ hồ có thể cảm nhận được hô hấp của hắn, cùng với nguy hiểm chung quanh.

“3 phút 34 giây, có thể nha anh Giang, lại là đứng thứ nhất.”

Nhanh như vậy? Hạ Noãn cho rằng qua thời gian thật lâu, nhìn hắn vượt qua chướng ngại vật, tránh né sú/ng đạn giả đi tới bên cạnh cô.

Hiện tại cẩn thận nhớ lại một màn vừa rồi, phát hiện bộ đồng phục này của hắn mặc càng đẹp trai hơn.

Trường cô có mấy nam sinh xã hội trâu bò, mang theo cáng y tế thi đấu ai chạy nhanh hơn.

Hạ Noãn không chú ý không cẩn thận bị đụng ngã, thân thể mạnh mẽ lui về phía sau một bước, trực tiếp ngã vào trong ngựk Giang Dẫn Xuyên, dưới lòng bàn chân còn giẫm phải đ/á.

Cô nhíu mày, dứt khoát không đứng dậy: “đ/au đ/au... Chân em trẹo…”

Giang Dẫn Xuyên bởi vì theo quán tính vịn cánh tay cô gái, nhìn cô cau mày rất thống khổ: “Chân nào?”

Hạ Noãn suy nghĩ một chút: “Chân trái.”

Hắn không nói chuyện, trực tiếp chặn ngang bế cô lên: “Đi phòng y tế.”

Có người ồn ào, Giang Dẫn Xuyên đảo qua ánh mắt, bọn họ lại c/âm miệng.

Dọc theo đường đi, Hạ Noãn tựa đầu vào ngựk hắn: “Bạn học Giang, tim của anh đ/ập thật nhanh nha.”

Bước chân của Giang Dẫn Xuyên hơi dừng lại, thấp giọng: “Em quá nặng.”

“...”

“Vậy anh có thể chậm một chút.”

“Không được.”

“Anh quan tâm em?”

“Không phải, tôi sợ đi chậm lại vết thương của em đã khỏe rồi.”

“...”

Hạ Noãn tức gi/ận một câu cũng không nói nữa, bác sĩ phòng y tế kiểm tra xong nói không có gì đáng ngại, có thể nhìn sắc mặt cô rất khó chịu: “Ở lại quan sát hai giờ.”

Được rồi!

Hạ Noãn nửa người dựa vào người đàn ông, khập khiễng, Giang Dẫn Xuyên không có biện pháp ôm cô lên giường: “Ngốc ở lại, lát nữa tôi tới.”

“Đi làm gì.”

Giang Dẫn Xuyên cúi đầu, bởi vì tư thế cúi người, hơi thở hai người rất gần, hắn sửng sốt, chậm rãi đứng thẳng: “Thay quần áo.”

Hạ Noãn gật đầu, nhìn bóng lưng hắn, trong lòng rất buồn bực, còn kèm theo cảm giác thất bại.

Đột nhiên.

“Hạ Noãn?”

đ/ập vào mắt người mặc trang phục huấn luyện, là bạn học cấp ba của cô: “Trần Trạm?”

“Còn có thể nhớ lại tên của tôi, không dễ dàng.”

Hạ Noãn có chút x/ấu hổ: “Thật trùng hợp.”

Trần Trạm cười đến gần, hai người trò chuyện rất nhiều, cô mới hiểu được thì ra sinh viên trường cảnh sát ra ngoài là phải xin, còn phải về trường vào thời gian quy định.

Càng tán gẫu càng nhiều, cô đứng dậy muốn rẽ vào phòng vệ sinh, không ngờ cánh tay nóng lên, Trần Trạm trực tiếp đi lên đỡ cô.

“Bây giờ em có bạn trai chưa?”

Hạ Noãn sững sờ, còn chưa lên tiếng, Trần Trạm chào hỏi: “Chào học trưởng.”

Cô nhìn theo tầm mắt, ánh mắt sáng lên: “Đây là bạn trai tôi.”

Giọng nói tinh tế, rất kiêu ngạo.

Giang Dẫn Xuyên nhìn cánh tay hai người, im lặng đưa nước khoáng cho cô.

Bây giờ đến lượt Trần Trạm x/ấu hổ, lại lập tức hiểu ra, cảm nhận được tầm mắt của người đàn ông trước mặt, vội vàng buông tay, dấu ra phía sau: “Vậy tôi đi trước.”

Xung quanh yên tĩnh.

“Anh có thể xin ra cổng trường đưa em về nhà không?”

Cô vặn nắp chai, đầu ngón tay có chút phiếm hồng, Giang Dẫn Xuyên từ đáy lòng cũng quen với cô gái này già mồm cãi láo, trực tiếp lấy tới vặn mở: “Xin được rồi.”

Hạ Noãn mím môi, bởi vì những cử chỉ nhỏ này cảm thấy mừng thầm: “Cho nên thời gian lâu như vậy anh chưa tới là đặc biệt đi xin ra khỏi trường?”

Giọng nói của người đàn ông không có gì gợn sóng: “Không phải em cũng nói chuyện rất vui vẻ sao.”

Cô nhíu mày, nhớ lại vừa rồi trò chuyện vui vẻ lúc nào, sau đó ý cười ở đuôi mắt tràn ra: “Anh gh/en à? Giang Dẫn Xuyên?”

“Không có.”

“Em từ chối lời tỏ tình của cậu ta, nhưng mà bây giờ hình như cậu ta đẹp trai hơn, em...”

Giang Dẫn Xuyên nhìn miệng cô lúc đóng lúc mở, cùng diễn tập lại ở phòng y tế hai giờ, một ngụm nước cũng không dính, còn có thể nói nhiều như vậy.

Hắn ngắt lời: “Bớt nói hai câu, uống nước đi.”

Giọng điệu rất lạnh hoàn toàn không quan tâm, Hạ Noãn đột nhiên có chút ủy khuất, muốn hỏi hắn rốt cuộc thích loại nữ sinh gì, lại sợ hắn trực tiếp châm chọc dù sao cũng không phải loại người như cô.

“Đi thôi.”

Dọc theo đường đi, không ai nói chuyện, Hạ Noãn lại đột nhiên yên tĩnh như vậy, yên tĩnh làm cho hắn cảm thấy phiền.

Dưới lầu chung cư, cô ngửa đầu, hiểu ý: “Anh về đi, đừng vượt quá thời gian quy định trở về trường.”

Giang Dẫn Xuyên im lặng nhìn cô, trong lòng có một sợi dây đang lôi kéo, cuối cùng chậc một tiếng, thử nắm tay cô.

Quả nhiên, bị né tránh.

Cô gái nghiêng đầu, không được tự nhiên không nói lời nào.

Giang Dẫn Xuyên có chút bất đắc dĩ, chậm rãi ôm cô vào trong ngựk, thấp giọng: “Nháo cái gì.”

Cô giãy dụa, toàn bộ gương mặt dựa vào ngựk anh, ủy khuất khuất phục: “Bạn trai nhà ai mà không để ý bạn gái mình như vậy chứ.”

Giang Dẫn Xuyên làm như đoán được, giơ tay xoa xoa gáy cô: “Em đã từ chối anh ta rồi, tôi còn để ý cái gì.”

Âm sắc dịu dàng, vừa thấp vừa từ tính, làm cho người ta không ngừng chìm đắm.

Bởi vì hắn giải thích, tinh thần sa sút Hạ Noãn cũng bị quét sạch, ngay sau đó giơ tay ôm lấy hắn: “Giang Dẫn Xuyên, em không phải là mối tình đầu của anh đó chứ.”

Ánh mắt hắn dừng một chút, mất tự nhiên nói sang chuyện khác: “Có đói không.” Nói xong lập tức hối h/ận.

“Em muốn anh nấu cơm cho em ăn.”

“...”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đồng nghiệp nữ cướp khách hàng của tôi, chọn đi: chợ truyền thống, nhà tang lễ hay thông cống?

Chương 9
Nữ đồng nghiệp Hứa Thiến nhờ việc chiếm đoạt tài nguyên khách hàng của tôi mà trở thành nữ thần doanh số, người dịu dàng và biết dìu dắt nhân viên mới nhất công ty. Sau đó, khách hàng khiếu nại tôi làm lộ giá gốc, cả công ty không một ai tin rằng bảng báo giá đó là do cô ta lén lấy từ máy tính của tôi rồi sửa đổi. Quản lý công khai sa thải tôi, còn ép tôi bồi thường cho công ty 300 ngàn. Để giúp tôi cầu xin khách hàng minh oan, bố tôi xách rượu thuốc đến tận nhà, nhưng lại bị Hứa Thiến chụp ảnh lại rồi tố cáo là hối lộ thương mại. Mẹ tôi vì thế mà lên cơn đau tim nhập viện, tôi vừa gánh khoản tiền bồi thường, ban ngày thì khiếu nại, ban đêm đi giao đồ ăn, cuối cùng chết dưới gầm một chiếc xe tải vượt đèn đỏ. Còn Hứa Thiến nhờ danh tiếng vạch trần kẻ phá hoại, bảo vệ lợi ích công ty mà được thăng chức lên làm quản lý, thậm chí còn cướp mất khách hàng lớn mà tôi đã mất nửa năm để đàm phán. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về một ngày trước buổi lễ tuyên dương quý. Hứa Thiến đang đứng giữa văn phòng, dịu dàng chia trà sữa cho nhân viên mới: "Đợt khách hàng này để chị giúp các em theo sát một vòng, nếu đàm phán thành công thì hoa hồng đều là của các em." Mấy nhân viên mới nghe vậy mắt sáng rực lên. "Chị Thiến ơi, chị chăm sóc bọn em chu đáo quá." "Thảo nào khách hàng nào cũng muốn hợp tác với chị."
Hiện đại
Tình cảm
0
LẨU ĐÊM Chương 8