Editor: Hyna Nguyễn

————————-

“Oản Oản tiểu thư, đó là lẽ tự nhiên, mà trong võ học, lợi hại nhất, còn gọi là kỹ thuật gi*t người!” Thập Nhất một giọng nghiêm nghị lên tiếng.

“Kỹ thuật gi*t người sao?” Diệp Oản Oản nhìn lấy Thập Nhất, hứng thú hỏi lại.

“Không sai.” Thập Nhất nói: “Kỹ thuật gi*t người, danh như ý nghĩa, chính là vì muốn gi*t người mà sáng chế ra, tu luyện tới cực hạn, từng chiêu thức một, đều có thể lấy tính mạng của người khác, chiêu thức quả quyết á/c đ/ộc, người bình thường căn bản là không có cách ngăn cản.”

Diệp Oản Oản chống cằm trầm tư, một lát sau nói: “Vậy nếu như… Kỹ thuật gi*t người gặp phải sú/ng thì sao đây?”

Thập Nhất nghẹt thở: “…” Cái này còn có thể học tập cho giỏi à…

“Kỹ thuật gi*t người có thể đỡ nổi viên đạn sao?” Diệp Oản Oản nghiêm túc mở miệng hỏi.

Thập Nhất mồ hôi: “Hẳn là… Không thể đi…”

“Kỹ thuật gi*t người lợi hại hơn nữa, lợi hại qua sú/ng ống à…” Diệp Oản Oản lại hỏi.

Thập Nhất lần nữa không lời chống đỡ: “Hẳn là… Không thể đi…”

“Vậy cậu cho tôi một khẩu sú/ng không được sao?.” Diệp Oản Oản mặt đầy cổ quái nói.

“Khụ khụ… Oản Oản tiểu thư, nói không phải là nói như vậy, sú/ng lợi hại hơn nữa, cũng thuộc về ngoại lực, mà võ học dựa vào chính mình… Cô nhìn a, sú/ng ống sẽ hư hỏng, đạn cũng sẽ dùng hết, nhưng võ học một khi học thành, há chẳng phải sẽ hưởng lợi suốt đời sao, Oản Oản tiểu thư, cô có hiểu đạo lý này hay không?”

“Không biết a, tôi rất cẩn thận, sẽ không rơi mất, thường xuyên bảo dưỡng cho nên cũng sẽ không bị rỉ sét, viên đạn sẽ dùng hết là điều tất nhiên, cậu cho tôi nhiều một chút không phải là sẽ không dùng hết sao?” Diệp Oản Oản nghiêm túc nói.

Ngay sau đó, Thập Nhất nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, trợn mắt hốc mồm, khóe miệng hơi hơi co rúc như là muốn nói gì, nhưng cuối cùng ngay cả một câu nói cũng phản bác không nổi…

“Khụ khụ…” Thập Nhất ho hai tiếng, dời đi đề tài này: “Oản Oản tiểu thư, thời gian không còn sớm, chúng ta đi đến phòng huấn luyện học tập võ học đi…”

Cuối cùng, Thập Nhất chỉ có thể chuyển đổi đề tài, còn trò chuyện tiếp như vậy, hắn có thể sẽ nổi đi/ên mất. Sau đó, Diệp Oản Oản cùng Thập Nhất sóng vai hướng về phòng huấn luyện Ám Vệ đi tới.

Nửa đường, không ít người đã rời giường hoạt động, rối rít hướng về Thập Nhất chào hỏi.

” Đội trưởng Thập Nhất.”

“Chào Đội trưởng.”

Vài tên Ám Vệ tụ ở một chỗ, mắt thấy Thập Nhất đi đến, mở miệng cười lạnh nói, nhất là “Đội trưởng” hai chữ, kêu đặc biệt kh/inh bỉ.

Thập Nhất cau mày, thật giống như không nghe thấy.

“Hừ, bày cái tác phong đáng t/ởm gì đây, thật đúng là xem chính mình trở thành tổng đội trưởng Ám Vệ của chúng ta rồi sao?”

“Trò cười mà thôi, sắp tới chính là lần thi tuyển cho chức đội trưởng Ám Vệ, hắn ta chẳng qua là người tạm thay mặt đội trưởng, còn có thể ngồi bao lâu a?”

“Lần tranh chức đội trưởng Ám Vệ này, lại vừa có trò hay, nghe nói, trước đây không lâu, đội trưởng Lưu Ảnh lại huấn luyện vài tên người mới thực lực không tệ, chuẩn bị để cho vài tên người mới muốn tranh đoạt vị trí đội trưởng Ám Vệ, đến lúc đó, Thập Nhất ban đầu phải đanh nhau để cạnh tranh với vị trí đội trưởng, đều sợ không giữ được, còn vọng tưởng làm tổng đội trưởng Ám Vệ của chúng ta, hắn dựa vào cái gì mà làm điều đó chứ?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
3 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
4 Tìm Về Chương 12
5 Em vợ Chương 14
9 Người Giữ Làng Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cứ tiếp tục nói láo đi, anh không cần em nữa đấy.

Chương 6
Người bạn thuở nhỏ của tôi có cái mồm mép đanh đá, lúc nào cũng thích hạ thấp tôi trước mặt người ngoài. Sau kỳ thi đại học, khi cả lớp trở lại trường để ước lượng điểm, hắn đã công khai chế giễu điểm số của tôi. "Thẩm Trí Dư, cái đầu óc như cậu mà cũng đạt được 650 điểm?" "Không phải là gian lận đấy chứ? Thủ đoạn thấp hèn như vậy, đàn ông con trai nào dám thích cậu?" Cả lớp lập tức im phăng phắc, những ánh mắt khinh miệt đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Lớp trưởng không nhịn được, đứng ra bênh vực tôi. "Hứa Tư Niên, nỗ lực không ngừng của Thẩm Trí Dư suốt hơn một năm qua tất cả chúng ta đều chứng kiến, cậu không cần phải như thế." Vẻ mặt vốn dửng dưng của Hứa Tư Niên bỗng trở nên lạnh lùng, khóe miệng hắn bặm lại. Ánh mắt sắc lạnh luân phiên đảo qua tôi và lớp trưởng. Rồi hắn khẽ nhếch mép cười nhạt. "Cậu thích cô ta à? Này lớp trưởng, tôi xin phỏng vấn một chút, sao cậu lại có thể thích một kẻ tật nguyền?" "Hơn nữa, lẽ nào cậu không biết cô ta vào Hoa Thanh là để tiếp tục theo đuổi tôi?" Tiếng cười giễu cợt vang lên khắp nơi. Bàn tay tôi bấu chặt vào ống quần rỗng, nỗi nhục nhã dâng trào khiến mặt tôi tái mét. Nhìn lại Hứa Tư Niên, tôi chợt nhận ra đã đến lúc từ bỏ. Lần này, tôi sẽ không đến Hoa Thanh nữa. Tôi sẽ đi trên con đường thứ hai mà bố đã chuẩn bị sẵn cho tôi.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
1