Hạ Tri Ngọc đề nghị đi bar, tôi nghĩ thời gian vẫn còn sớm nên đồng ý.
Đến cổng trường thì thấy một đám đông ồn ào, một nhóm học sinh đang vây xem chuyện gì đó.
Tôi không tâm trí đâu mà quan tâm, định bước đi tiếp, nhưng lại nhìn thấy dòng bình luận:
[Chú thím của Tùy Tịch thật gh/ê t/ởm, vì muốn lấy tiền mà tìm đến tận trường học!]
[Các công chính mau đi giúp cậu ấy đi chứ!]
[Đáng tiếc là họ căn bản không biết chuyện gì đang xảy ra, đã chuẩn bị rời đi rồi.]
Tôi khựng lại, nói với hai người bên cạnh: "Chúng ta qua xem bên kia có chuyện gì đi."
"Từ bao giờ mà cậu lại có lòng hiếu kỳ lớn như vậy...?"
Cả hai kinh ngạc.
Ban đầu chúng tôi đều tưởng là trò vui gì đó, tiến lại gần mới phát hiện là một mớ hỗn độn.
Cách vài người, tôi nhờ lợi thế chiều cao mà nhìn thấy Tùy Tịch ngay lập tức.
"Thằng sói mắt trắng nhà mày, từ nhỏ ăn cơm nhà tao, dùng đồ nhà tao, giờ bọn tao đòi chút tiền mà mày cũng không đồng ý!"
Chú của Tùy Tịch chỉ vào mũi cậu ấy mà m/ắng, ánh mắt đầy vẻ tàn đ/ộc, trước mặt bao nhiêu người mà xô đẩy cậu ấy, khí thế vô cùng hống hách.
Tùy Tịch cười khẩy đáp lại: "Muốn tiền của tôi á? Trừ khi các người ch*t đi, tôi sẽ đ/ốt cho chút tiền âm phủ."
Đám học sinh hóng chuyện cười ồ lên. Chú thím của cậu ta tức đến đỏ bừng cả mặt.
Thím của Tùy Tịch đanh đ/á nhổ một bãi nước bọt: "Phi! Thằng s/úc si/nh! Hôm nay không đưa tiền ra thì đừng hòng học hành yên ổn ở đây!"
Người chú càng thêm nóng mắt, giơ tay định t/át mạnh một cái để dạy dỗ cậu ấy.
Tùy Tịch không hề hoảng lo/ạn, mệt mỏi nhướng mắt, dường như đã quá quen thuộc mà giơ tay lên, gần như dễ dàng chặn đứng cái t/át đang giáng xuống.
Không biết tại sao, tôi vô thức nhíu mày, tim thắt lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc Tùy Tịch định giơ tay, tôi và cậu ấy chạm mắt nhau, cậu ấy sững sờ cứng đờ người.
Chát! Một tiếng t/át giòn tan vang lên, tôi nhìn Tùy Tịch, nửa mặt cậu ấy lập tức sưng đỏ.
Cậu ấy không né kịp. Chỉ nhìn về phía tôi, hốc mắt hơi ướt.
Cậu ấy xoắn xuýt các ngón tay, sắc mặt càng thêm tái nhợt, đôi mắt lại khó che giấu vẻ thất vọng.
Phần bình luận lúc này mới lên tiếng giải thích:
[Tùy Tịch rốt cuộc là vì thất tình nên đ/au lòng hay sao? Trạng thái hôm nay không đúng lắm!]
[Buồn cười thật, đối tượng yêu qua mạng của cậu ta chỉ là công cụ thôi, cậu ta sẽ không để vào mắt đâu được chưa? Nếu biết là Tống Kim Diễn thì chắc chắn đã chặn từ lâu rồi!]
[Thấy Giang Diêm Hành và Hạ Tri Ngọc ở đó nên thấy mất mặt à? Mà hai người kia là khúc gỗ à? Sao không mau mau giúp đỡ đi?]
Tôi nhanh tay lẹ mắt đẩy hai người họ ra. Lúc này họ mới sực tỉnh.
Hạ Tri Ngọc phản ứng rất nhanh, lập tức gọi cảnh sát.
Giang Diêm Hành thì phô trương thân phận, đuổi hai kẻ kia cút đi ngay lập tức.
Màn kịch kết thúc.
Thế nhưng vẻ mặt vốn dĩ cô đ/ộc của Tùy Tịch lại bị sự không cam tâm thay thế, thậm chí còn trở nên lạnh lùng và cố chấp hơn. Cứ như thể tâm cảnh đã thay đổi hoàn toàn vậy.
Cậu ấy lạnh lùng cảm ơn hai người kia, nhìn tôi một cái thật sâu, rồi cứ thế quay đầu bỏ đi không ngoảnh lại.