Tần Sở Diệc nắm ch/ặt chiếc khuyên tai, từ lúc gửi tin nhắn đi, anh cứ đứng ngồi không yên.
Lúc thì nghi điện thoại mình bị hỏng, phải dùng máy dự phòng.
Lúc thì nghi mình bị chặn số, lưỡng lự không biết có nên gửi thêm tin nữa để kiểm tra không.
Lúc thì nghi ngờ mạng không tốt, chạy ra quán cà phê gần đó.
Cuối cùng, ngay khi Tần Sở Diệc sắp chờ đến phát đi/ên, tin nhắn trả lời hiện lên.
Người đàn ông bật phắt dậy, mặc kệ ánh mắt tò mò kỳ quái của những người xung quanh, lao như bay về nhà, thở hổ/n h/ển, má dần nóng lên, anh trịnh trọng giơ điện thoại lên trả lời.
[Ngày mai mười một giờ sáng, hoặc sáu giờ chiều, có được không?]
Như vậy, anh sẽ có cớ giữ cô ấy ở lại ăn cơm.
Lồng ng/ực Tần Sở Diệc dâng lên một nỗi chua xót.
Đủ rồi, anh tự nhủ, nếu cứ dùng cái cớ hèn mọn này sẽ bị phát hiện mất, đừng làm cô ấy khó xử.
Gặp nốt lần cuối này thôi là được rồi.
Người đàn ông không ngừng tự khuyên mình buông tay, cuối cùng lại tự khuyên mình đi siêu thị m/ua đồ ăn.
Nếu phải kết thúc vai trò trong cuộc đời cô ấy, thì tại sao không để lại ấn tượng một chút!