"Mẹ nó! Lân la bắt chuyện bị từ chối rồi mà còn dám phun ra mấy lời dơ bẩn thế à? Cầm lấy, nhắm thẳng vào đây mà phang."
Tôi ngây ngốc nhìn cậu ấy, không dám nhận.
Sau đó Chu Bùi bật cười.
"Sao vẫn nhát gan như thế hả."
Vừa nói Chu Bùi vừa nhấc vỏ chai lên, động tác rất dứt khoát và lực tay thì chẳng hề nhẹ chút nào.
"Nhìn cho kỹ, sau này có đứa nào ức h.i.ế.p cậu, cứ thế này mà phang nó."
Lời vừa dứt.
Vỏ chai rư/ợu nện mạnh xuống đầu gã đàn ông kia, vỡ tan tành.
7
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, gã đàn ông ảo tưởng sức mạnh ôm trán gục xuống bàn.
Tôi bị dọa cho gi/ật mình.
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết kéo dài, thậm chí át cả tiếng nhạc, thế nhưng Chu Bùi lại chỉ hờ hững liếc gã một cái: "Đừng gào nữa. Một cái vỏ chai rỗng thôi, không đ.á.n.h c.h.ế.t mày được đâu."
Đúng lúc này, Ôn Dục quay lại.
Chu Bùi vừa snhìn thấy cô ấy, sắc mặt mới có chút thay đổi nhỏ.
Cậu ấy lôi tuột cái gã đang ôm đầu kêu la t.h.ả.m thiết kia dậy, rút ví nhét bừa một xấp tiền vào người gã: "Đừng gào nữa, cầm tiền rồi cút đi."
Sau đó cậu ấy chỉ về hướng Ôn Dục: "Thấy người kia không? Nhà vô địch tán thủ của tỉnh đấy. Đợi cô ta lại đây thì mày có muốn chạy cũng không thoát đâu."
Có lẽ do tên mà chúng tôi gặp hôm nay quá hèn, hoặc cũng có thể là gã đã bị cú đ/ập bằng vỏ chai của Chu Bùi dọa cho sợ khiếp vía.
Gã nhìn thoáng qua xấp tiền Chu Bùi nhét cho rồi ôm đầu chuồn thẳng.
Nán lại chưa quá năm giây, Chu Bùi cũng kéo tôi chạy mất...
Ngay trước khi Ôn Dục kịp bước tới.
Chu Bùi cau mày lẩm bẩm: "Cái con nhỏ đó có phải con gái đâu, cứ gặp mặt là đòi solo với tôi. Lạy chúa, cô ta vừa kế thừa nghiệp cha giành được chức vô địch tán thủ toàn tỉnh đấy, tôi so chiêu kiểu gì đây?"
Tôi bị chọc cho phì cười.
Uống chút rư/ợu nên đầu óc cứ lâng lâng, tôi cứ thế bị Chu Bùi kéo ra khỏi quán bar.
Cậu ấy vẫy một chiếc taxi đưa tôi về trường.
Trên đường đi, chẳng biết có phải do quên mất hay không, nhưng bàn tay Chu Bùi đang nắm lấy cổ tay tôi vẫn không hề buông ra.
Vốn dĩ tôi định nhắc cậu ấy, nhưng vừa quay đầu sang lại thấy cậu ấy đang nhắm nghiền mắt.
Ngủ mất rồi.
Tôi không rút tay về. Bàn tay cậu ấy to hơn tôi rất nhiều, chỉ hơi khép lại đã có thể ôm trọn lấy cổ tay tôi.
Cảm giác ấm áp men theo lòng bàn tay cậu ấy lan tỏa khắp người tôi.
Cửa kính xe hạ xuống một nửa, gió lạnh rít từng cơn lùa vào trong xe, vậy mà tôi lại chẳng cảm thấy lạnh chút nào.
Chỉ tiếc khoảng cách từ quán bar đến trường tôi không quá xa, chẳng mấy chốc chiếc taxi đã dừng lại trước cổng trường.
Lúc xuống xe, Chu Bùi buông tay ra.
Cổ tay không còn bị nắm nữa, nhưng trong lòng tôi lại trào dâng cảm giác hụt hẫng đến lạ lùng.
Chu Bùi đưa tôi về ký túc xá.
Từ cổng trường đến ký túc xá nữ mất khoảng mười phút đi bộ.
Thế nhưng chúng tôi chẳng nói với nhau câu nào.
Hóa ra thời gian cũng không phải là chẳng mang đi thứ gì.
Hồi cấp ba, cả ngày chúng tôi dính lấy nhau, nhưng chưa bao giờ để câu chuyện rơi vào bế tắ và gượng gạo như lúc này.
Bước đến khu nhà ký túc xá, Chu Bùi mới đột nhiên lên tiếng. Cậu ấy móc bao t.h.u.ố.c lá ra, bâng quơ hỏi: "Giản An, cậu thích cái tên hotboy kia thật à?"
Tôi sững người một thoáng.
Tôi chưa từng nghĩ cậu ấy sẽ đột nhiên hỏi mình vấn đề này, cho nên trong phút chốc không biết phải trả lời ra sao.
Trong góc tối không người, Chu Bùi châm một điếu t.h.u.ố.c, mỉm cười nhìn tôi.
"Không lẽ…cậu đang thích tôi đấy chứ?"
Câu hỏi này càng làm tôi hoảng hốt.
Tôi thích Chu Bùi nhiều năm rồi, bắt đầu từ hồi cấp ba. Tất cả mọi người đều biết, chỉ duy nhất Chu Bùi là không biết.
Tôi từng muốn cho cậu ấy biết chuyện này vô số lần.
Muốn biết được biểu cảm và phản ứng của cậu ấy như thế nào khi biết tình cảm của tôi dành cho cậu ấy.
Nhưng khi cậu ấy hỏi tôi thật, tôi lại chẳng thốt nên lời.
Nói gì bây giờ?
Một khi đã chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh kia, tôi sợ đến làm bạn cũng chẳng được nữa.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong đầu tôi lóe lên vô số suy nghĩ. Tôi thừa nhận rằng có một thoáng tôi đã định gật đầu. Tôi sẽ gi/ật lấy điếu t.h.u.ố.c của cậu ấy rít một hơi, rồi cố tỏ vẻ thản nhiên mà đáp: "Đúng thế, thì sao nào?"
Nhưng dòng suy nghĩ ấy vừa vụt qua, cuối cùng tôi vẫn cười cười vỗ nhẹ lên vai cậu ấy:
"Sao có thể chứ?"
Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể.
Vừa nói tôi vừa chỉ tay về phía cổng ký túc xá nữ trước mặt: "Vậy tôi lên trước đây, ngày mai đi chọn quà cho Quan Điềm Điềm với cậu."
Chu Bùi rít một hơi t.h.u.ố.c, mỉm cười.
"Được."
Tôi vẫy vẫy tay với cậu ấy rồi quay người bước lên lầu.
Bước chân không dám chậm lại dù chỉ một khoảnh khắc.
Về đến phòng ký túc, tôi bước đến bên cửa sổ, dè dặt đưa mắt nhìn ra ngoài...
Chu Bùi vẫn chưa rời đi. Cậu ấy tựa lưng vào một gốc cây dưới lầu, điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa hai ngón tay lập lòe lúc sáng lúc tối.
Đột nhiên.
Chu Bùi chợt ngẩng đầu nhìn lên.
Suýt chút nữa thì chạm phải ánh mắt cậu ấy, tim tôi hốt hoảng bèn kéo rèm lại ngay lập tức.
Tấm rèm che khuất đi tầm nhìn, và che giấu luôn cả trái tim tôi.
8
Hôm sau là thứ Bảy.
Tôi đã hẹn với Chu Bùi sẽ đi dạo phố cùng cậu ấy vào buổi chiều, nên buổi sáng tôi đến thư viện.
Khi bước ra khỏi thư viện thì đã là giữa trưa.
Trở về ký túc xá thay bộ đồ khác, tôi đi đến nhà ăn một mình, định bụng ăn xong mới qua tìm Chu Bùi.
Vừa bê khay cơm ngồi xuống, đối diện đã có thêm một bóng người...