Trộm Nhớ Trĩ Trĩ

Chương 8

17/09/2024 21:31

Tôi lau sạch bụi trên chiếc điện thoại di động cũ, kết nối với *Wlan, đăng nhập QQ bị tôi vứt bỏ trước kia.

(*Mạng WLAN: tương tự như Wifi.)

Bên trong có rất nhiều tin nhắn của mọi người, tin của Lục Trạch lại ở trên cùng.

Tôi bấm vào đó và bắt đầu đọc từ đầu:

Ngày 23 tháng 6 năm 2015:

[Hạ Trĩ, cậu muốn học trường đại học nào, tôi có thể đi cùng cậu không?.]

Ngày 24 tháng 6:

[Hạ Trĩ, nghe nói cậu thi không tốt. Tôi không biết nên an ủi cậu như thế nào, nhưng trong lòng tôi cậu vẫn rất ưu tú.]

Ngày 29 tháng 6:

[Hạ Trĩ, trong nhóm đều nói cậu đăng ký học lại. Không sao, chuyện nhỏ, tôi đi cùng cậu.]

Ngày 31 tháng 8:

[Khá lắm, Hạ Trĩ, cậu không đến học lại, tôi tới rồi đây.]

……

Tin tức dừng lại và cuối tháng 6 năm 2016:

[Hạ Trĩ, tôi thi đậu vào Thanh Hoa.]

Sau khi đọc xong những tin nhắn này, tôi sửng sốt hơn nửa ngày.

Hóa ra lớp trưởng không gạt tôi, Lục Trạch thật sự thích tôi.

Nhưng điều này không đúng.

Chúng tôi không nói chuyện nhiều khi còn học ở trường trung học.

Lần duy nhất chúng tôi có thể nói chuyện là khi nộp bài tập về nhà.

Mọi người đều sợ Lục Trạch, cũng không dám yêu cầu vị đại ca này giao bài tập về nhà, tôi làm thành viên ủy ban học tập, đành phải đi trước.

Nhưng tôi cũng sợ:

“Lục... Bạn học Lục.”

Hắn chỉ trả lời tôi một chữ: “Ừ.”

“Nộp bài tập về nhà.”

Vẫn là một chữ “Ừ” sau đó lại lười biếng đưa vở bài tập cho tôi.

Mỗi lần tôi định xoay người rời đi, Lục Trạch sẽ gọi tôi lại.

“Chờ một chút.”

“Sao, sao vậy? Bạn học Lục còn có việc sao?.”

Lục Trạch hất cằm:

“Sữa chua trên bàn uống giúp tôi, nó ở trên bàn thật khó chịu.”

“Được, được.”

Vì thế tôi cẩn thận lấy sữa chua đi, Lục Trạch có vẻ rất hài lòng, bởi vì hắn không thể kìm nén được khóe miệng nhếch lên.

Hồi trung học, ngoài việc giao bài tập về nhà, tôi và Lục Trạch không còn giao tiếp nào khác, tôi thực sự không hiểu vì sao hắn lại thích tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0