Với thuộc tính bi/ến th/ái của Thẩm Từ, tôi thật sự có thể ch*t trên giường.
“Hứa Nhiên, tôi không vui. Anh chê tôi phiền, lại đi tìm trai bao.”
Thẩm Từ nhìn tôi, ánh mắt mang theo cảm xúc mà tôi chưa từng thấy.
Tim tôi khẽ run.
Lại quay đi, biện giải:
“…Tôi không đi tìm trai bao.”
Thẩm Từ gật đầu:
“Vậy chắc là tôi nhìn nhầm, người ngồi cạnh anh chắc là người mẫu tượng.”
Tôi: ……
Cái tên nói chuyện kiểu âm dương quái khí ch*t ti/ệt.
Chưa kịp nói gì, môi tôi đã bị chạm vào một cảm giác ấm áp.
Nụ hôn của Thẩm Từ không còn mạnh bạo như trước.
Ngược lại, vừa dịu dàng mà lưu luyến.
Đến khi tôi kịp phản ứng… tôi đã đáp lại cậu rồi.
Đến lúc chuẩn bị lăn lên giường, tôi lại hối h/ận.
“Đệt… có thể… nhẹ một chút không?”
“Không.” Thẩm Từ khẽ cắn vành tai tôi
“Hứa Nhiên, làm chó mãi… cũng đến lượt tôi rồi chứ?”
…
Thẩm Từ cực kỳ bi/ến th/ái.
Ép tôi mở mắt nhìn trần nhà.
Lại ép tôi đứng trước gương, bắt tôi nhìn chính mình trong gương.
Những thứ này… không biết đã kí/ch th/ích sở thích bi/ến th/ái nào của cậu.
Kết thúc xong, tôi ngay cả một ngón tay cũng không muốn động.
Thẩm Từ đột nhiên khẽ thở dài.
“Thật ra… từ lúc nhìn thấy anh lần đầu tiên, tôi đã không định buông tha cho anh.”
“Hứa Nhiên, anh là của tôi.”
13.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Cả người tôi như bị đ/á/nh nát rồi ghép lại.
Chỗ nào cũng đ/au nhức không chịu nổi.
Tôi ngồi trên giường, ngẩn người.
Trong đầu hiện lên những lời Thẩm Từ nói lúc đưa tôi đi 'dọn dẹp' trước khi tôi ngất đi.
Vậy là…
Tôi bị Thẩm Từ chơi một vố?
Còn tự mình dâng lên tận cửa?!
Thậm chí… những “s/ỉ nh/ục” đó, căn bản không phải s/ỉ nh/ục.
Mà là phần thưởng cho cậu ta?!
Đệt!!!
Thẩm Từ cái tên bi/ến th/ái ch*t ti/ệt này.
Ở nước ngoài chơi bời đến mức lệch lạc rồi à?
Còn dám nói là tôi quyến rũ cậu ta?!
Tôi tức đến suýt ngất.
Lúc Thẩm Từ bước vào, trong tay còn cầm một tuýp th/uốc.
“Loại lần trước hết rồi, vừa gọi người mang đến.”
Tôi thầm ch/ửi tổ tông cậu ta.
“Cút!” Tôi khàn giọng nói.
Thẩm Từ không đi.
Ngược lại còn rất tự nhiên vén chăn lên.
Tôi định đ/á cậu.
Nhưng lại bị cậu giữ chân, ấn xuống một chỗ nào đó.
Tôi: ……
Thẩm Từ mặt không đổi sắc:
“Hôm qua làm quá tay, sưng rồi.”
“Bôi th/uốc sẽ nhanh khỏi hơn.”
Cậu như không thấy sát khí trong mắt tôi.
Lại nói:
“Giờ chúng ta coi như đang quen nhau.”
Tôi: ?
“Đệt? Tôi đồng ý lúc nào?!”
“Hôm qua.”
Tôi cố nhớ lại.
Tối qua lúc cậu hỏi câu đó… tay cậu đang bóp chỗ chí mạng của tôi.
Đến khi tôi nói “được”… cậu mới buông ra.
Thẩm Từ đáng ch*t.
Lại bị cậu ta chơi một vố.
Sau khi bị cậu ép bôi th/uốc xong, tôi đ/á cậu một cái.
“Cút! Tôi chưa đồng ý quen cái tên khốn như cậu!”
Tưởng mình là thợ săn.
Ai ngờ lại là con mồi.
Còn tự tay rước thú dữ về nhà.
Lúc trước sao tôi không nghe lời hệ thống, hành hạ cậu chứ?
Nhưng… có khi lại khiến cậu càng hưng phấn hơn.
Đúng là đồ bi/ến th/ái.
14.
Hai tháng bị Thẩm Từ cưỡng ép yêu đương.
Cậu còn đem chuyện này nói với gia đình.
Xong còn vẫy đuôi đòi tôi thưởng.
Tôi h/ận không thể cầm d/ao bổ thẳng vào đầu cậu ta.
“N/ão cậu có vấn đề à? Cậu đi nói với ba mẹ là cậu đang yêu một thằng đàn ông? Cậu đi/ên rồi à?!”
Thẩm Từ nhìn tôi một lúc.
Đột nhiên cười.
“Anh đang lo cho tôi à?”
“Cút, bớt tự dát vàng lên mặt, không ai lo cho cậu.”
Thẩm Từ nói:
“Yên tâm, họ cởi mở hơn anh tưởng. Hơn nữa, tôi còn có anh trai, đã kết hôn rồi.”
Tôi nhất thời không nói được gì.
Lúc bị hệ thống kéo tới, tôi đã đột tử.
'Hứa Nhiên' cũng gặp t/ai n/ạn xe, ch*t rồi.
Tôi “chậc” một tiếng.
“Không ai hỏi cậu cái đó.”
Buổi tối, nhân lúc Thẩm Từ đi tắm.
Tôi lén lôi thông tin liên lạc của “ba mẹ” ra.
Cũng nói chuyện mình đang yêu đương.
Hứa Nhiên trong truyện qu/an h/ệ với cha mẹ bình thường, sau khi ly hôn thì mỗi người đều có gia đình riêng.
Sau khi biết tôi yêu đàn ông… họ cũng chỉ hỏi tượng trưng vài câu.
Rồi không nói gì thêm.
Nghĩ một chút, tôi đăng một bài trong vòng bạn bè, đặc biệt chặn riêng tên khốn Thẩm Từ.
Không ngờ… vẫn bị phát hiện.
Tôi từ phòng tắm đi ra, Thẩm Từ cầm điện thoại của tôi lắc lắc.
Cười đến chói mắt.
“Ý gì đây, Hứa thiếu? Còn đặc biệt chặn tôi à?”
“Đáng tiếc, vẫn bị tôi phát hiện rồi~”
Tôi bước nhanh tới, đưa tay định gi/ật lại điện thoại.
Lại bị Thẩm Từ kéo một cái, cả người ngã vào cậu.
“Thẩm Từ, cậu có phải trẻ con không vậy?”
Tôi chịu thua.
Thẩm Từ nhướng mày: “Không trẻ con.”
Tôi cũng lười giãy giụa nữa.
Thẩm Từ ôm eo tôi, lật người.
Trong khoảnh khắc trời đất đảo lộn.
Đến khi hoàn h/ồn, tôi đã bị cậu đ/è dưới thân.
Bị cậu quấn lấy.
Đến giữa chừng, Thẩm Từ đột nhiên dừng lại.
Hỏi tôi:
“Hôm đó lúc anh xuống tầng hầm… có phải đã thích tôi rồi không?”
Tôi: ?
“Không có.”
“Dối lòng, rõ ràng anh còn nuốt nước bọt.”
Tôi nghiến răng:
“Đó mẹ nó là tôi thèm thân thể cậu!”
Cuối cùng Thẩm Từ cũng cười.
Kéo tay tôi xuống dưới:
“Giờ thì có thể rồi.”
Tôi: ……
Đệt! Lại bị cậu chơi một vố.
Thẩm Từ cái tên khốn ch*t ti/ệt này!
— HẾT —