"Hả?"
Tôi hoảng hốt cúi đầu nhìn xuống, một mùi sữa ngòn ngọt xộc vào mũi.
Thế này có đúng không vậy?
Tính từ lúc Lục Hoài Chinh cung cấp pheromone nuôi dưỡng cho tôi, đến giờ còn chưa tới bốn tiếng đồng hồ.
Sao tôi lại...
Vệt nước trước ngựk vẫn đang từ từ loang rộng ra.
Lục Hoài Chinh lại bắt đầu luống cuống.
"Chuyện gì thế này?"
Hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
"Cái này... cũng là vì bị b/ệnh sao?"
Tôi gật đầu đầy bi tráng, hai má nóng bừng bừng.
Thật đáng x/ấu hổ quá đi mất.
Sao tôi dám nói đây thật ra là khẩu phần ăn của em bé cơ chứ...
Đành phải nói dối thêm lần nữa vậy.
"Chuyện đó, khối u đã di căn đến đây rồi, nên mới... tiết ra những thứ không nên chảy ra đó mà."
May mà tên Alpha này chẳng có chút kiến thức thường thức nào, lại bị tôi lừa một vố.
Hắn nhíu mày nhìn tôi, vẻ xót xa trong ánh mắt chẳng giống giả vờ chút nào.
Quá lo lắng đ/âm ra cuống cuồ/ng, Lục Hoài Chinh một phát vén áo ngủ của tôi lên.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, cả nửa thân trên cứ thế phơi bày ra trước mặt hắn.
Chiếc bụng bầu nhô cao, kết hợp cùng phần ngựk phát triển lần hai.
Thật ra trông có phần kỳ dị.
Tôi dè dặt nhìn Lục Hoài Chinh.
Hốc mắt hắn đỏ hoe, nhìn chằm chằm cơ thể tôi hai giây, rồi lại nhanh chóng dời đi, dừng lại trên mặt tôi.
"Tôi đã tra thử rồi, lúc khối u phát tác sẽ rất đ/au."
Giọng điệu của hắn vừa vội vã lại vừa nhẹ nhàng.
"Cậu bây giờ có đ/au không? Tôi phải làm gì thì cậu mới bớt đ/au?"
Trong lòng tôi đột nhiên dâng lên một cỗ chua xót, là vì cảm động.
Rất muốn nói rằng chỉ cần mút một cái là khỏi thôi...
Nhưng tiếc là không thể nói ra được.
Tên Alpha trước mặt này chẳng hiểu cái gì cả, nhưng hắn không hề chê bai hay gh/ê t/ởm, hắn thực sự chỉ đang lo lắng cho tôi một cách vô cùng đơn thuần.
Hươu con trong lòng tôi lại bắt đầu nhảy lo/ạn xạ.
"Đúng là có đ/au." Tôi nuốt nước bọt, thuận nước đẩy thuyền.
"Lục tổng, ngài có thể xoa bóp giúp tôi một chút được không?"
Mặc kệ đi.
Nhát gan thì ch*t đói, to gan thì ch*t no!
Đằng nào cũng thế rồi, chơi lớn một vố luôn!
"Xoa bóp thế nào? Cậu dạy tôi đi?"
Mặt tôi hơi đỏ lên, ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Chương 6:
"Thì là, xoa nóng lòng bàn tay, rồi xoa ấn đại là được."
Lục Hoài Chinh ngoan ngoãn làm theo.
Hắn chắp hai tay vào nhau, dùng sức chà xát vài cái.
Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi, như thể muốn hỏi: Được chưa?
Tôi gật đầu một cái.
Hắn áp tay vào.
Độ nóng từ lòng bàn tay làm tôi bỏng rát.
Hơi đ/au một chút.
Tôi rụt người lại.
Hắn lập tức rút bớt lực, nhẹ nhàng hơn, lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve.
Nhưng nước lại chảy ra hung tợn hơn.
Trí mạng hơn nữa là, em bé trong bụng lại bắt đầu ngọ nguậy.
Lục Hoài Chinh vừa vặn nhìn thấy, tay hắn cứng đờ lại.
Hai mắt hắn trợn tròn xoe, nhìn đăm đăm vào bụng tôi, không dám tin nói.
"Rốt cuộc cậu mắc b/ệnh gì vậy, cái khối u này... sao lại còn biết cử động nữa?!"