Tôi lập tức nhận ra có gì đó không ổn.

Trong trò chơi này… ẩn chứa chú thuật.

Chú thuật bắt ng/uồn từ Vu thuật.

Trong Đạo giáo hay Phật giáo, chú ngữ đều có thể dùng để giao tiếp với Thần, Phật, c/ầu x/in thần linh, thậm chí sai khiến q/uỷ thần, thao túng lòng người.

Người trúng chú thuật buộc phải làm theo yêu cầu mà đối phương gieo vào.

Nếu không, ý niệm đó sẽ bén rễ trong đầu, khiến họ bứt rứt khó chịu, không thể suy nghĩ bất cứ điều gì khác.

Thứ chú thuật này rất hiệu quả với người bình thường, nhưng với tôi thì hiệu quả không đáng kể.

Bởi vì tôi chính là truyền nhân duy nhất của Địa Sư đời này.

Tục ngữ có câu 'Nhất đẳng địa sư xem tinh tượng, nhị đẳng phong sư tìm long huyệt, tam đẳng tiên sinh chạy đầy đường.'

Bây giờ đi lại trên thế gian đa số là thầy phong thủy bình thường. Còn những người tinh thông tinh tượng - vọng khí, thời cổ đều vào Khâm Thiên Giám phụng vụ hoàng gia.

Tổ tiên nhà họ Kiều chúng tôi chính là Giám Chính Khâm Thiên Giám, cũng là môn chủ đời đời truyền thừa của Phong Môn.

Việc tu đạo quanh năm suốt tháng khiến tâm trí tôi vững vàng hơn người bình thường nhiều lần. Thế nhưng, khung cảnh cuối cùng trong trò chơi kia lại như vết sắt nung khắc sâu vào n/ão bộ của tôi.

Tim tôi đ/ập thình thịch, cả người bồn chồn không yên. Tôi đứng dậy uống liền hai cốc nước mà vẫn không xua tan được cảm giác bất an.

Tôi quay sang than thở với Lục Linh Châu:

"Chú thuật này… cũng có chút bản lĩnh đấy."

Nhưng khi tôi ngẩng đầu lên nhìn rõ mặt cô ta, liền gi/ật mình thon thót.

Lục Linh Châu đờ đẫn nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ánh mắt trống rỗng, khóe mắt đỏ hoe, trong đôi mắt ấy thậm chí còn lấp lánh ánh nước.

Tôi sững sờ.

Dù đầu óc Lục Linh Châu có hơi đần độn, nhưng dù sao cũng là đại đệ tử chính thống của phái Mao Sơn, từ nhỏ đã tu luyện trong núi. Không thể dễ dàng bị chú thuật kh/ống ch/ế như vậy được?

Tôi đẩy vai cô ta: "Cô làm sao vậy?"

Lục Linh Châu bị tôi đẩy một cái mới như bừng tỉnh, đột nhiên nhảy cẫng lên, vô cùng hưng phấn:

"Phát tài rồi! Tôi phát tài rồi!"

Nói rồi cô ta giơ điện thoại ra trước mặt tôi:

"Ch*t ti/ệt, nhìn này! Cả thị trường đều tăng trần. Sóng tăng lớn đấy, trăm năm mới gặp!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Thay Đồ Chương 11
7 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Ngực to thì sao? Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm